Chapter 4 (part 1) – Tempt Me at Twilight

Jake Valentine đã được sinh ra là một filius nullius, cụm từ tiếng Latin nghĩa là “con trai của kẻ tầm thường”. Mẹ anh ta Edith là người hầu gái cho một luật sư giàu có ở Oxford, và cha anh cũng là một vị luật sư giống thế. Âm mưu giải thoát cho bản thân khỏi cả người vợ lẫn cậu con trai cùng một lúc, vị luật sư đó đã đút lót cho một tên nông dân thô lỗ để cưới Edith. Ở tuổi lên mười, khi đã chịu đủ sự ngược đãi và đánh đập liên tục của tên nông dân, Jake đã đi khỏi nhà mãi mãi và hướng đến London.

Anh ta đã làm việc trong một tiệm kim hoàn được mười năm, đạt tới được sức lực và cơ bắp đáng kể, cùng với danh tiếng vì làm việc chăm chỉ và sự đáng tin cậy. Chuyện không bao giờ xảy ra với Jake là mong muốn nhiều hơn nữa cho bản thân mình. Anh ta đã được thuê làm việc, bao tử của anh no đủ, và thế giới bên ngoài London chả có chút thu hút nào với anh.

Một ngày, tuy nhiên, một người đàn ông tóc sẫm màu đã đến tiệm kim hoàn, và yêu cầu được nói chuyện với Jake. Bị hăm doạ bởi quý ông trong trang phục sang trọng và phong thái tinh tế, Jake lầm bầm những câu trả lời cho hàng loạt câu hỏi về tiểu sử cá nhân và kinh nghiệm làm việc. Và sau đó, người đàn ông làm Jake ngạc nhiên bằng việc đề nghị anh ta làm người hầu riêng của ông ta, với khoản lương gấp nhiều lần số tiền mà anh đang nhận được.

Một cách hoài nghi, Jake hỏi tại sao người đàn ông lại đi thuê một người thiếu kinh nghiệm, không được giáo dục đầy đủ, thô kệch cả về bản chất lẫn bề ngoài. “Ngài có thể lựa chọn được cho mình một người hầu riêng tốt nhất ở London này,” Jake chỉ ra. “Tại sao lại là người như tôi cơ chứ?”

“Bởi vì những tên hầu đó khét tiếng là kẻ ngồi lê đôi mach, và chúng đã làm quen được với những người hầu trong những gia đình có thế lực trên khắp nước Anh và vùng lục địa. Anh thì lại có danh tiếng trong việc giữ được cho mồm mình đóng, điều mà tôi đánh giá cao hơn nhiều so với kinh nghiệm. Thêm vào đó, nhìn anh có vẻ là người sẽ thể hiện bản thân rất tốt trong một vụ ẩu đả.”

Mắt của Jake mở lớn. “Tại sao một người hầu cận lại cần đánh nhau chứ?”

Người đàn ông đã mỉm cười. “Anh sẽ đi làm những công việc lặt vặt cho tôi. Một số trong chúng thì đơn giản thôi, một vài việc khác thì ít đơn giản hơn. Nào, anh có chấp nhận công việc không?”

Và đó là cách mà Jake đã đến làm việc cho Jay Harry Rutledge, đầu tiên là như một người hầu cận, và sau đó là như một người phụ tá.

Jake chưa bao giờ thấy bất kì ai giống Rutledge- lập dị, quyết tâm, chuyên quyền và đòi hỏi khắt khe. Rutledge đã có khả năng đánh giá về bản chất con người thông minh hơn bất kì ai mà Jake từng gặp qua. Chỉ trong vòng một vài phút gặp gỡ ai đó, anh ấy đã phán đoán được về họ với độ chính xác tuyệt đối. Anh ấy biết cách khiến ai đó làm điều mình muốn, và anh ấy gần như luôn có cách của riêng mình.

Dường như với Jake, trí óc của Rutledge chẳng bao giờ ngừng làm việc, không ngừng dù là để đi ngủ. Anh ấy bận rộn mọi lúc. Jake đã từng nhìn anh giải quyết một số vấn đề trong đầu, trong khi cùng lúc đó lại đang viết một lá thư và vẫn đang tiếp tục một cuộc đối thoại hoàn toàn mạch lạc. Sự khao khát thông tin của anh là mãnh liệt, và anh ấy cũng sở hữu một năng lực độc nhất vô nhị cho khả năng ghi nhớ. Một khi Rutledge đã xem hay đọc qua hay nghe thấy điều gì đó thì nó sẽ ở trong trí óc của anh mãi mãi. Mọi người có thể chẳng bao giờ nói dối anh, nhưng nếu họ đủ dại dột để thử, anh tàn sát họ thẳng tay.

Rutledge không tốt đến mức cư xử theo lòng tốt hay sự chiếu cố đến người khác, và anh ấy hiếm khi mất kiểm soát. Nhưng Jake không bao giờ dám chắc, theo bất kì cách nào, rằng Rutledge quan tâm nhiều thế nào đến những người dưới quyền của mình. Về cơ bản thì anh ta lạnh như một tảng băng vậy. Và bất chấp việc Jake biết nhiều điều như vậy về Harry Rutledge, họ vẫn là người lạ với nhau về căn bản.

Không quan trọng. Jake vẫn sẽ chết cho người đàn ông đó. Người chủ khách sạn đã nhận được sự trung thành từ tất cả các người hầu của mình, những người bị buộc phải làm việc vất vả nhưng được nhận lại sự đối xử công bằng và mức lương hào phóng. Đổi lại, họ giữ an toàn cho sự riêng tư của anh ấy một cách hăng hái. Rutledge đã làm quen được với khá nhiều người, nhưng những tình bạn đó hiếm khi được bàn đến. Và anh tuyển chọn ở mức yêu cầu cao đối với những người mà anh cho phép được vào nhóm điều hành nội bộ của mình.

Rutledge bị những người phụ nữ vây xung quanh, đó là điều đương nhiên – nguồn năng lượng hoang dã của anh ấy thường tìm thấy lối thoát trong vòng tay của những người đẹp khác nhau. Nhưng ở ngay dấu hiệu đầu tiên cho thấy rằng một người  phụ nữ vừa mới cảm thấy một chút sự say mê thoáng qua, Jake đã được phái đến chỗ ở của cô ta để chuyển một bức thư nhằm cắt đứt tất cả sự giao tiếp qua lại trong tương lai. Theo một nghĩa khác thì Jake được cần đến để chịu đựng những giọt nước mắt, sự tức giận, hay những cảm xúc hỗn độn khác mà Rutledge không thể nào chấp nhận được. Và Jake sẽ thấy tiếc cho những người phụ nữ, ngoại trừ việc đi cùng với mỗi lá thư, Rutledge thường gửi kèm theo một vài món trang sức đắt đỏ giúp làm xoa dịu bất kì sự tổn thương nào.

Có một số lĩnh vực cụ thể trong cuộc sống của Rutledge nơi mà những người phụ nữ không bao giờ được cho phép. Anh không bao giờ cho họ ở lại trong dãy phòng riêng của mình, cũng như không cho phép bất kì ai trong số họ vào phòng chứa các vật dụng kì lạ của anh. Căn phòng đó là chỗ Rutledge tới và suy nghĩ về những vấn đề khó khăn nhất của mình. Và trong nhiều đêm khi Rutledge mất ngủ, anh sẽ đến chỗ bàn phác thảo để làm bản thân bận rộn với các máy tự động, làm việc với các cấu trúc đồng hồ và vài mẩu giấy và dây kẽm cho đến khi nào anh ấy có thể khiến cho đầu óc quá ư bận rộn của mình thư giãn. Bởi vậy mà khi Jake được kín đáo thông báo bởi một cô hầu gái rằng một người phụ nữ đang ở cùng Rutledge trong căn phòng chứa các vật dụng kì lạ, anh biết rằng có điều gì đó quan trọng đã xảy ra. Jake khẩn trương kết thúc bữa ăn sáng ở khu bếp của khách sạn, bỏ chạy qua một đĩa trứng đánh với kem được giải bên trên các cuộn thịt lợn xông khói giòn. Thông thường thì Jake sẽ dành thời gian để nhấm nháp món ăn ngon tuyệt đó. Mặc dù vậy, anh không thể đến muộn trong cuộc họp buổi sáng với Rutledge được.

“Không quá nhanh,” Andre Broussard, người bếp trưởng mà Rutledge đã thuyết phục rời xa ngài đại sứ Pháp hai năm trước, nói. Broussard là người nhân viên duy nhất ở khách sạn có khả năng ngủ ít hơn Rutledge. Vị bếp trưởng trẻ tuổi được biết đến là thức dậy từ 3h sáng để chuẩn bị cho công việc của một ngày, đi đến các chợ sáng để tự mình chọn những thực phẩm tươi nhất. Anh ta có mái tóc nhạt màu và vóc dáng mảnh khảnh nhưng anh ta sở hữu khả năng tự chủ và ý chí của một người chỉ huy trong quân đội. Tạm ngưng hành động trộn một loại nước sốt, Broussard nhìn Jake với vẻ ngạc nhiên. “Anh nên thử nhai đi, Valentine.”

“Tôi chẳng có thời gian để mà nhai nữa,” Jake đáp lại, đặt cái khăn ăn của mình sang một bên.  “Tôi sắp nhận danh sách buổi sáng từ Mr Rutledge chỉ trong -” anh ta dừng lại để kiểm tra cái đồng hồ bỏ túi của mình, “- hai phút rưỡi nữa.”

“Ah, phải rồi, danh sách buổi sáng.” Người bếp trưởng tiếp tục làm theo người nhân viên của mình. “Valentine này, tôi muốn anh sắp xếp cho một bữa tiệc buổi tối sang trọng, nhằm thể hiện sự kính trọng với ngài đại sứ Bồ Đào Nha, sẽ được tổ chức ở đây vào Thứ ba và có màn trình diễn pháo hoa vào lúc kết thúc. Sau đó, hãy chạy đến văn phòng cấp bằng sáng chế mang theo những bản vẽ về phát minh mới nhất của tôi. Và trên đường về, dừng ở Regent Street, mua sáu chiếc khăn tay vải lanh mịn của Pháp, loại trơn thôi, không thêu trang trí, và Chúa giúp tôi, không có riềm đăng ten nhé- ”

“Đủ rồi, Broussard,” Jake đáp ngay, cố không bật cười.

Vị bếp trưởng đưa sự chú ý của mình trở lại với món nước sốt. “Nhân tiện thì Valentine này… khi nào cậu tìm ra được cô gái đó là ai, quay lại đây và nói cho tôi nhé. Để đổi lại, tôi sẽ để cậu được chọn khay bánh nướng trước khi tôi gửi nó lên phòng ăn tối.”

Jake bắn cho anh ta một cái nhìn sắc bén, đôi mắt nâu của anh mở rộng. “Cô gái nào cơ?”

“Cậu biết quá rõ là cô gái nào mà. Là người mà Mr Rutledge bị nhìn thấy là đang ở cùng sáng nay ấy.”

Jake nhăn nhó. “Ai nói với anh điều đó thế?”

“Ít nhất 3 người đã nhắc đến điều đó với tôi từ nửa giờ trước đấy. Mọi người đều đang bàn tán về nó.”

“Các nhân viên ở Rutledge bị cấm buôn chuyện kia mà,” Jake nghiêm nghị nói. Broussard đảo tròn mắt. “Với người ngoài thì đúng. Nhưng Mr Rutledge chưa từng nói rằng chúng ta không được buôn chuyện về chính chúng ta.” <lách luật :>

“Tôi chả biết tại sao mà sự có mặt của cô gái ở phòng chứa vật dụng kì lạ lại quá thú vị đến thế.”

“Hmmm… có thể là bởi vì ngài Rutledge chưa bao giờ cho phép bất kì ai vào đó chăng? Có thể là bởi vì mọi người làm việc ở đây đều cầu nguyện rằng Rutledge sẽ sớm tìm thấy được một người vợ làm ngài ấy bị xao nhãng khỏi việc can thiệp không ngớt vào việc của người khác? “

Jake lắc đầu buồn bã. “Tôi nghi ngờ việc ngài ấy sẽ kết hôn đấy. Khách sạn là nhân tình của ngài ấy rồi.”

Vị bếp trưởng trao cho anh ta một cái liếc mắt trịnh thượng. “Đó là bấy nhiêu mà cậu biết thôi. Mr Rutledge sẽ kết hôn, ngay khi ngài ấy tìm được người phụ nữ thích hợp. Như những người đồng hương của tôi nói, ‘Một người vợ và một quả dưa đều khó chọn.’

Anh ta quan sát Jake cài nút áo khoác và làm thẳng cravat. “Mang thông tin trở lại nhé, monami (người bạn của tôi).”

“Anh biết là tôi sẽ không bao giờ đi tiết lộ một chi tiết nào về những vấn đề riêng tư của Rutledge mà.”

Broussard thở dài. “Trung thành quá thể. Tôi cho rằng nếu như Rutledge có bảo anh đi giết ai đó thì anh cũng sẽ làm hả?”

Mặc dù câu hỏi đó được đặt ra một cách nhẹ nhàng thôi nhưng cặp mắt màu khói của vị bếp trưởng vẫn cảnh giác. Bởi vì không ai, thậm chí cả Jake, có thể hoàn toàn chắc chắn về những gì mà Harry Rutledge có khả năng làm, hay là lòng trung thành của Jake có thể đi xa đến chừng nào.

“Ngài ấy đã không bảo tôi làm điều đó,” Jake đáp trả, ngưng lại để thêm vào một tia hài hước, “vẫn chưa đâu.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: