Chapter 4 (part 3) – Tempt Me at Twilight

Poppy nhận thức chính xác rằng về khả năng kết hôn, nàng có cả những điểm mạnh và những điểm yếu. Lợi thế của nàng là: gia đình giàu có, điều đó nghĩa là nàng sẽ có một khoản hồi môn hấp dẫn.  Điều không phải lợi thế của nàng là: Gia đình Hathaway không phải là một gia đình được kính trọng cũng không mang dòng máu xanh (tức là dòng máu quý tộc), bất chấp tước hiệu mà Leo có.

Lợi thế của nàng là: Nàng hấp dẫn.

Điều không phải lợi thế của nàng là: Nàng nói chuyện suồng sã và làm bản thân xấu hổ, thường là cùng một lúc, và cả khi nàng lo lắng nữa thì cả hai vấn đề cùng trở nên tệ hơn.

Lợi thế của nàng: Giới quý tộc không thể đủ khả năng chi trả cho sự mua sắm tốn kém khác thường như họ đã từng có thể. Trong khi quyền lực của giới quý tộc đang dần mất đi, một tầng lớp các nhà công nghiệp và thương gia đang nhanh chóng nổi lên. Do đó, các cuộc hôn nhân giữa những người thường dân giàu có và những người nghèo ở tầng lớp quý tộc xảy ra với tần suất ngày càng tăng. Ngày càng thường xuyên hơn, các nhà quý tộc phải- nói theo kiểu văn vẻ là- tảng lờ điều đó đi, và kết hợp với những người có nguồn gốc thấp kém.

Điều không phải lợi thế của nàng: Cha của Michael Bayning, ngài tử tước, là một người đàn ông đòi hỏi tiêu chuẩn cao, đặc biệt là ở những nơi mà con trai ông để tâm.

“Ngài tử tước chắc chắn phải cân nhắc đến cuộc hôn nhân này,” Miss Marks đã nói với nàng. “Ông ấy có thể có dòng dõi cao quý hoàn hảo, nhưng từ tất cả các tài khoản thì gia tài của ông ta đang giảm dần rồi. Con trai ông ta sẽ phải kết hôn với một cô gái từ một gia đình giàu có. Và dường như tốt nhất ở đây là một người nhà Hathaway.”

“Em hi vọng điều đó đúng,” Poppy đáp lại đầy xúc động.

Poppy không có chút nghi ngờ nào rằng cô sẽ hạnh phúc khi là vợ của Michael Bayning. Anh thông minh, trìu mến, hay cười… một quý ông từ lúc mới sinh. Cô yêu anh, không phải là với ngọn lửa đam mê rừng rực, mà là bằng ngọn lửa ấm áp và vững vàng. Cô yêu cách hành xử của anh, sự tự tin của anh, thứ mà đã thay thế cho bất kì dấu hiệu nào của sự ngạo mạn. Và cô yêu vẻ ngoài của anh, thừa nhận rằng nó không hề uỷ mị nữ tính chút nào. Nhưng anh có mái tóc dày màu hạt dẻ và đôi mắt nâu ấm áp, dáng người anh cao và khoẻ mạnh. Khi Poppy gặp Michael, dường như là quá dễ dàng… không cần mất chút thời gian nào, cô đã phải lòng anh rồi.

“Tôi hi vọng rằng em đang không hề bỡn cợt với tôi,” Michael đã nói với nàng như vậy vào một tối khi họ cùng đứng chiêm ngưỡng phòng trưng bày các tác phẩm nghệ thuật của một toà dinh thự ở London trong suốt bữa tiệc tối sang trọng. “Đó là, tôi hi vọng rằng mình đã không nhầm lẫn giữa một vẻ lịch sự đơn thuần về phần em với một điều gì đó có ý nghĩa hơn.” Anh đã dừng lại với nàng trước một bức tranh phong cảnh lớn được vẽ bằng màu dầu. “Sự thật là, Miss Hathaway… Poppy… mỗi phút mà tôi dành ra cho sự bầu bạn của em đều mang lại cho tôi niềm hạnh phúc vô cùng mà tôi hiếm khi chấp nhận khi không ở cùng em.”

Và nàng ngước nhìn lên anh một lúc lâu trong sự kinh ngạc. “Có thể có điều đó ư?” nàng thì thầm.

“Rằng tôi yêu em?” Michael cũng thì thầm đáp lại, một nụ cười chế giễu chạm đến bờ môi anh. “Poppy Hathaway, không thể nào tôi không yêu em.”

Nàng đã thở một hơi không ổn định, cả con người nàng ngập tràn niềm vui. “Miss Marks chưa bao giờ nói với em rằng một người phụ nữ phải nên làm gì trong tình huống này.”

Michael cười toe toét và ngả người vào gần hơn mọt chút, như thể đang truyền đi một bí mật cực kì thầm kín. “Em đáng lẽ phải trao cho tôi một sự động viên kín đáo.”

“Em cũng yêu anh.”

“Nó không hề kín đáo gì cả.” Đôi mắt nâu của anh sáng lấp lánh. “Nhưng rất vui được nghe điều đó.”

Sự tìm hiểu nhau giữa hai người vượt ra ngoài sự dè dặt thận trọng. Cha của Michael, Tử tước Andover, luôn bảo bọc con trai ông. Một người đàn ông tốt, như Michael nói, nhưng cứng rắn. Michael đã yêu cầu có đủ thời gian để nói chuyện với ngài tử tước và thuyết phục ông về sự đúng đắn của cuộc hôn nhân này. Poppy hoàn toàn sẵn sàng trao cho anh bao nhiêu thời gian mà anh muốn.

Những người còn lại của nhà Hathaway, mặc dù vậy, không thực sự đồng ý. Với họ, Poppy là một người đáng yêu, và nàng xứng đáng được tìm hiểu một cách cởi mở và với sự trân trọng.

“Anh có nên đi gặp và bàn bạc về tình huống này với Andover không?” Cam Rohan đã đề xuất khi cả gia đình đang thư giãn trong căn phòng khách riêng thuộc dãy phòng khách sạn của họ sau bữa tối. Anh đang ngồi uể oải trên chiếc sofa nhỏ cạnh Amelia, người đang bế cậu bé con sáu tháng tuổi của họ. Khi đứa trẻ được lớn lên, tên gadjo- gadjo là từ mà những người Gypsy dùng để chỉ những người không thuộc tộc người của họ-  của cậu sẽ là Ronan Cole, nhưng trong gia đình thì cậu được gọi bằng tên Romany của mình là Rye.

Poppy và Miss Marks ngồi trên hai chiếc sofa nhỏ khác, trong khi Beatrix lười nhác nằm trên sàn nhà cạnh lò sưởi, đùa nghịch không có chủ đích với con nhím cưng được đặt tên là Medusa. Dodger thì mải hờn dỗi gần đó trong cái giỏ của nó, học được thông qua kinh nghiệm khó khăn rằng thật không khôn ngoan khi đánh nhau với Medusa và những cái lông to của cô nàng. Nghiêm nghị đầy trầm tư, Poppy nhìn lên từ chỗ đồ thêu của mình. “Em không nghĩ là điều đó sẽ giúp ích được.”

Nàng nói với người anh rể một cách hối tiếc. “Em biết anh có khả năng thuyết phục biết bao… nhưng Michael rất chắc chắn trong việc làm sao để giải quyết vấn đề cha anh ấy.”

Cam có vẻ như đang cân nhắc vấn đề thận trọng. Với mái tóc đen hơi quá dài, nước da màu mật ong sẫm sáng bóng, và một cái khuyên kim cương ở một bên tai, Rohan trông quá giống một vị hoàng tử ngoại giáo hơn là một thương nhân đã kiếm được một gia tài trong các vụ đầu tư vào sản xuất công nghiệp. Từ khi kết hôn với Amelia, Rohan đã, trên thực tế, là người đứng đầu gia đình Hathaway. Không người đàn ông còn sống nào có thể quản lý những con người vô kỉ luật một cách tài tình như anh. Bộ tộc của anh là cách mà anh gọi họ.

“Em gái nhỏ,” anh nói với Poppy, thanh âm thư giãn dù tia nhìn của anh rất chăm chú, “như người Rom nói, ‘một cái cây không có ánh mặt trời sẽ không cho quả.’ Anh không thấy có bất kì lí do nào giải thích tại sao Bayning không hỏi xin sự cho phép được tìm hiểu em, và sau đó bắt đầu việc đó một cách cởi mở như thông thường những người gadjo vẫn làm.”

“Anh Cam,” Poppy nói thận trọng, “em biết những người Rom có một con đường tiến tới sự tìm hiểu… tốt hơn, thẳng thắn hơn.”

Đến đó, Amelia gần như nghẹn thở vì cười. Cam thì tảng lờ cô với vẻ phê phán. Miss Marks trông bối rối khó hiểu, rõ ràng không biết rằng truyền thống tìm hiểu nhau của người Romany thường bao gồm việc bắt cóc một người phụ nữ ngay tại giường của cô ấy.

“Nhưng anh biết như bất kì ai trong chúng ta,” Poppy tiếp tục, “rằng đây là một quá trình còn hơn cả tinh tế đối với những con người tầng lớp quý tộc Anh.”

“Thực ra,” Amelia nói với vẻ hài hước tế nhị, “những người thuộc tầng lớp quý tộc Anh dàn xếp những cuộc hôn nhân với tất cả sự nhạy cảm lãng mạn của một giao dịch ngân hàng.”

Poppy nhìn chị gái mình đầy giận dữ. “Chị Amelia, chị đang ở phía nào thế ạ?”

“Với chị, không có phía nào ngoại trừ phía em.” Đôi mắt xanh dương của Amelia tràn đầy sự quan tâm. “Đó là lí do tại sao chị không quan tâm bất kì kiểu tìm hiểu qua lại kín đáo nào… xuất hiện tách biệt nhau ở các sự kiện xã hội, không bao giờ tới để đưa em và Miss Marks đi trên một chuyến xe ngựa… điều đó mang dấu hiệu của sự tủi nhục. Sự xấu hổ. Cứ như thể là em che giấu một vài bí mật tội lỗi vậy.”

“Chị đang nói là chị nghi ngờ mục đích của Mr Bayning ư?”

“Không hề. Nhưng chị không thích cách thức của anh ta.”

Poppy thở dài một chút. “Em là một sự lựa chọn khác thường cho con trai của một nhà quý tộc. Và do đó, Michael phải tiến đến bằng sự thận trọng.”

“Em là người bình thường nhất trong cả gia đình này đấy,” Amelia phản đối. Poppy trao cho chị gái mình một cái nhìn chằm chằm đầy chán nản. “Là người nhà Hathaway bình thường nhất hiếm khi là một điều đáng để huênh hoang.”

Trông rất giận dữ, Amelia nhìn chằm chằm người gia sư của em gái mình. “Miss Marks, em gái tôi dường như tin rằng gia đình chúng tôi cực kì không bình thường, hoàn toàn vượt ra ngoài những gì thông thường, rằng Michael Bayning phải trải qua rất nhiều nỗ lực- như sự xấu hổ và các thứ khác- thay vì đến chỗ ngài tử tước một cách thẳng thắn, đứng đắn và nói ‘Thưa cha, con có ý định kết hôn với Poppy Hathaway, con muốn xin sự chúc phúc của cha.’ Chị có thể nói cho tôi tại sao lại cần một sự thận trọng quá mức như vậy về phần của Mr. Bayning không?”

Trong một lúc, Miss Marks dường như rơi vào tình trạng đã đánh rơi mất các từ ngữ vậy.

“Đừng đặt chị ấy vào hoàn cảnh đó,” Poppy nói. “Đây là những sự thật cho chị, Amelia: Chị và chị Win đã kết hôn với hai người Gypsy, Leo là một kẻ trác tang khét tiếng, Beatrix thì có nhiều thú cưng hơn cả Cộng đồng Thú nuôi Hoàng Gia, còn em có kiểu giao tiếp khác thường, không thể nào duy trì một cuộc trò chuyện theo đúng quy tắc. Như vậy đã đủ khó khăn để hiểu tại sao Mr. Bayning phải báo tin cho cha anh ấy theo một cách hết sức cẩn thận chưa ạ?”

Amelia trông như thể muốn cãi nhau, nhưng thay vào đó cô chỉ lẩm bẩm, “Những cuộc trò chuyện theo đúng quy tắc rất nhàm chán, theo ý chị là vậy.”

“Ý kiến của em cũng thế.” Poppy ủ dột nói. “Đó chính là vấn đề đấy chị ạ.”

Beatrix nhìn lên từ con nhím đang cuộn tròn trên quả bóng trong tay cô. “Thế Mr. Bayning có tạo ra những cuộc trò chuyện thú vị không hả chị?”

“Em sẽ không cần phải hỏi,” Amelia nói, “nếu mà anh ta dám vác mặt đến đây thăm chúng ta.”

“Tôi đề nghị rằng,” Miss Marks nói nhanh, trước khi Poppy có thể phản bác chị gái mình, “trên tư cách gia đình, chúng ta có thể mời Mr. Bayning đi cùng đến buổi trưng bày bộ sưu tập hoa Chelsea, vào ngày kia. Việc đó sẽ cho phép chúng ta có thể dành cả buổi chiều với Mr. Bayning- và có thể chúng ta sẽ có được sự chắc chắn về những dự định của anh ấy.”

“Em cho rằng đó là một ý rất hay,” Poppy thốt lên. Tham dự buổi trưng bày bộ sưu tập hoa cùng nhau thì hoàn toàn vô hại và kín đáo hơn nhiều so với việc Michael phải đến thăm họ ở khách sạn Rutledge. “Em chắc chắn rằng nói chuyện với Mr. Bayning sẽ làm nhẹ bớt sự lo lắng của chị, Amelia ạ.”

“Chị hy vọng thế,” chị gái nàng đáp lại, nghe có vẻ không bị thuyết phục. Một nếp nhăn nhỏ xíu hằn lên ở khoảng giữa hai hàng lông mày thanh mảnh của chị gái nàng. Cô ấy đưa sự chú ý trở lại với Miss Marks. “Là gia sư của Poppy, hẳn là chị đã thấy nhiều điều về người theo đuổi bí mật này hơn tôi. Ý kiến của chị về anh ta là thế nào?”

“Từ những gì tôi đã quan sát,” người nữ gia sư cẩn thận nói, “Mr. Bayning được đánh giá tốt và đáng được tôn trọng. Anh ta có danh tiếng tuyệt vời, không có tai tiếng về cám dỗ phụ nữ hay chi tiêu vượt khả năng thanh toán, hoặc gây gổ ở các sự kiện xã hội. Tóm lại thì anh ấy là sự trái ngược hoàn toàn với Ngài Ramsay.”

“Đó là nói tốt cho anh ta,” Cam nói. Đôi mắt màu nâu lục nhạt thú vị lấp lánh khi anh nhìn sang vợ mình. Một khoảnh khắc của sự trao đổi trong im lặng trôi qua giữa họ trước khi anh thì thầm nhẹ nhàng,

“Sao em không gửi cho anh ta một lời mời, monisha?”

Một nụ cười trêu chọc nhanh chóng thoảng qua đôi môi mềm của Amelia. “Anh sẽ tình nguyện tham dự một buổi trưng bày bộ sưu tập hoa à?”

“Anh thích những bông hoa,” Cam nói vẻ ngây thơ.

“Phải, chúng rải rác khắp những thảm cỏ và đầm lầy. Nhưng mà anh ghét việc nhìn thấy chúng bị xếp trong những luống đất đã dựng sẵn và trong những cái chậu nhỏ chật hẹp mà.”

“Anh có thể chịu đựng điều đó trong một buổi chiều,” Cam đoan chắc với vợ mình. Một cách vẩn vơ, anh chơi đùa với một lọn tóc đã bị lỏng ra và rơi trên cổ cô. “Anh cho rằng điều đó xứng đáng với nỗ lực để có một người em rể như Bayning.” Anh mỉm cười khi thêm vào, “Chúng ta cần ít nhất là một người đàn ông được xã hội chấp nhận trong gia đình, đúng không nào?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: