Chapter 6 (part 2) – Tempt Me at Twilight

Nhóm ba người phụ nữ đi nhanh về phía anh, hai trong số họ đang đuổi theo một cô gái tóc sẫm màu. Một cơn sốc nhỏ của sự nhận thức lướt qua Harry khi anh nhận ra Catherine Marks và Poppy Hathaway. Anh đoán người thứ ba là Beatrix, người dường như đã quyết định sẽ mở một con đường xuyên qua anh, trong sự vội vã của cô, để đến thang máy chuyển thức ăn.

Harry di chuyển để ngăn cô lại. “Chào buổi sáng, quý cô. Tôi e rằng cô không thể đi tới đó. Không thể dù quý cô có muốn đi nữa.”

Cô dừng lại ngay tức thì, nhìn anh với cặp máu có cùng màu xanh dương sẫm với đôi mắt của chị gái mình. Catherine Marks đánh giá anh vởi vẻ bình tĩnh vô cảm, trong khi Poppy hít vào một hơi thở sâu, đôi gò má nàng chuyển màu.

“Ngài không biết em gái tôi rồi, thưa ngài,” Poppy nói. “Nếu có một loài sinh vật hoang dã nào ở khu vực xung quanh thì con bé chắc chắn là người muốn xem nó nhất.”

“Điều gì làm cô nghĩ rằng có một sinh vật hoang dã đang ở trong khách sạn của tôi thế?” Harry hỏi, như thể ý tưởng đó là không thể tin được.

Con khỉ xanh đuôi ngắn chọn đúng thời điểm đó để phát ra một tiếng rít hào hứng. 

Giữ lấy cái nhìn của anh, Poppy cười toe toét. Bất chấp sự tức giận của anh với tình huống này, và sự thiếu khả năng kiểm soát của anh với nó, Harry không thể không cười đáp lại. Nàng thậm chí còn xinh đẹp hơn anh đã nhớ, đôi mắt nàng là một màu xanh dương sẫm trong sáng. Có nhiều người phụ nữ xinh đẹp ở London, nhưng không ai trong số họ sở hữu sự kết hợp giữa sự thông minh và vẻ quyến rũ tinh tế khác thường như của nàng. Anh muốn kéo nàng đi tới đâu đó, và trong khoảnh khắc đó, có tất cả của nàng cho bản thân anh.

Tự khiển trách những suy nghĩ của mình, Harry nhớ ra rằng mặc dù họ đã gặp nhau ngày hôm qua, họ không được phép biết đến nhau. Anh cúi chào với một vẻ lịch sự hoàn hảo.

“Harry Rutledge. Rất sẵn lòng phục vụ quý cô.”

“Tôi là Beatrix Hathaway,” cô gái trẻ hơn nói, “và đây là chị gái tôi Poppy và người đi kèm của tôi, Miss Marks. Có một con khỉ ở trong thang máy chuyển thức ăn phải không?” Cô trông chán nản khác thường, như thể khám phá ra những sinh vật ngoại lại ở nơi con người sống là điều xuất hiện suốt vậy.

“Phải, nhưng-”

“Ngài sẽ không bao giờ bắt được nó theo cách này đâu,” Beatrix ngắt lời.
Harry, người không bao giờ bị ngắt lời bởi bất kì ai, thấy bản thân đang cố ngăn một nụ cười khác. “Tôi đảm bảo với quý cô, chúng tôi sẽ kiểm soát tốt tình trạng này trong tầm tay mình, Miss-”

“Ngài cần sự giúp đỡ,” Beatrix bảo anh. “Tôi sẽ trở lại ngay lập tức. Đừng làm bất cứ điều gì gây khó chịu cho con khỉ. Và đừng cố lùa nó ra với thanh kiếm đó- ngài có thể vô tình đâm nó đấy.” Không hề chần chừ, cô rảo bước trở lại hướng mà cô đã đi đến.

“Đó sẽ không phải là tình cờ đâu,” Harry lẩm bẩm.

Miss Marks nhìn từ Harry đến người được cô yêu cầu trông nom đang đi rất nhanh khỏi đó, miệng cô mở ra. “Beatrix, không được chạy khắp khách sạn như thế. Dừng lại ngay lập tức!”

“Em nghĩ là con bé có một kế hoạch,” Poppy nhận xét. “Chị tốt nhất là nên đi theo con bé đi, Miss Marks.”

Người nữ gia sư ném cho nàng cái nhìn khẩn nài. “Đi với chị đi.”

Nhưng Poppy không nhúc nhích, chỉ ngây thơ nói, “Em sẽ đợi ở đây, Miss Marks.”

“Nhưng điều đó không phù hợp-” Người nữ gia sự nhìn từ cái dáng đang biến mất nhanh chóng của Beatrix đến vẻ không động đậy của Poppy. Quyết định trong chớp nhoáng là Beatrix sẽ tạo nên một vấn đề lớn hơn, cô quay người với một góc quay chẳng hề giống một quý cô chút nào và chạy đuổi theo người mà cô được giao trông nom.

Harry thấy bản thân anh đang ở lại với Poppy, người mà, giống như em gái của nàng, dường như đặc biệt không sốt sắng với những hành vi bất trị của con khỉ xanh đuôi ngắn. Họ đứng đối diện nhau, anh với thanh kiếm của mình, nàng với chiếc ô che nắng. Cái nhìn của Poppy chuyển qua bộ đồ luyện kiếm màu trắng của anh, và thay vì giữ im lặng một cách e dè, hay thể hiện sự lo lắng phù hợp của một quý cô trẻ tuổi không có người đi kèm đi theo bảo vệ bên cạnh… nàng lại bắt đầu một cuộc trò chuyện. “Cha tôi gọi đấu kiếm là môn cờ vua của thể lực,” nàng nói. “Ông cực kì tôn trọng môn thể thao này.”

“Tôi vẫn chỉ là một người mới học thôi,” Harry nói.

“Theo như cha tôi nói thì bí quyết của nó là giữ thanh kiếm như thể nó là một con chim trong tay bạn- đủ gần để ngăn nó trốn mất, nhưng không đủ chặt để làm tổn thương nó.”

“Ông ấy dạy cô những bài học đó?”

“Oh, vâng, cha tôi khuyến khích tất cả các cô con gái của ông thử nó. Ông nói ông không biết môn thể thao nào khác mà lại có kết nối một cách gần gũi trực tiếp với người phụ nữ như thế.”

“Dĩ nhiên rồi. Những người phụ nữ thì lanh lợi và nhanh nhẹn.”

Poppy mỉm cười với vẻ tiếc nuối. “Không đủ để lẩn tránh được ngài, dường như thế.”
Chỉ một câu nhận xét đó, cùng với vẻ hài hước đầy châm biếm, đã thành công trong việc nhẹ nhàng nhạo báng cả bản thân anh và nàng. Không biết bằng cách nào mà họ đã đứng gần lại với nhau hơn, mặc dù Harry không chắc ai là người đã tiếng về phía người kia. Một mùi hương dễ chịu ở xung quanh người nàng, mùi của làn da ngọt ngào, nước hoa và xà phòng. Nhớ lại miệng nàng mềm mại đến chừng nào, anh muốn hôn nàng quá nhiều, đến mức mà đó là tất cả những gì anh có thể làm mà không chạm vào nàng. Anh choáng váng nhận ra rằng mình đã có đôi chút khó thở.

“Thưa ngài!” Giọng của Valentine triệu hồi anh rời khỏi những ý nghĩ của mình. “Con khỉ xanh đuôi ngắn đang leo lên trên sợi dây ạ.”

“Nó không có nơi nào để đi đâu,” Harry sẵng giọng nói. “Hãy cố di chuyển cái thang máy đi lên và bẫy nó đập vào trần nhà.”

“Ngài sẽ làm bị thương nó mất!” Người Nagaraja la lên.

“Tôi có thể hy vọng thế,” Harry nói, bực tức vì bị làm xao lãng tâm trí. Anh không hề muốn bị quấy rầy bởi công việc hậu cần chuẩn bị để bắt một con khỉ xanh đuôi ngắn bất trị. Anh muốn được ở một mình với Poppy Hathaway kia. William Cullip đến, mang theo Dreyse với một sự thận trọng quá mức. “Mr. Valentine. Nó đây ạ!”

“Cảm ơn.” Harry bắt đầu vươn ra lấy nó, nhưng ở giây phút đó Poppy di chuyển người trong cái phản xạ giật mình, đôi vai nàng va chạm vào lồng ngực anh. Harry giữ nàng trong tay anh và cảm nhận sự run rẩy do sợ hãi lướt qua người nàng. Một cách cẩn thận, anh quay người cô đối diện với anh. Khuôn mặt nàng tái nhợt, ánh nhìn không thật tập trung.

“Chuyện gì thế?” anh hỏi nhẹ nhàng, ôm nàng dựa vào anh. “Khẩu súng săn à? Cô sợ những khẩu súng à?”

Nàng gật đầu, đấu tranh để giữ được hơi thở của mình.

Harry choáng váng bởi ảnh hưởng từ phản ứng của bản thân anh với nàng, đó là sự ngập tràn cảm giác mong muốn che chở. Nàng vẫn đang run nhẹ và hít thở khó khăn, một bàn tay áp lên vùng trung tâm lồng ngực anh. “Tất cả ổn rồi,” anh thì thầm. Anh không thể nhớ được lần cuối cùng có ai đó tìm kiếm sự thoải mái từ anh. Có lẽ là không có ai đã từng làm cả. Anh muốn kéo nàng dựa vào anh hoàn toàn và làm nàng tĩnh tâm hơn. Dường như là anh đã luôn muốn điều đó, đợi chờ nó, mà không hề thậm chí là biết đến nó.

Với cùng tông giọng điềm tĩnh anh thì thầm, “Cullip, khẩu súng săn sẽ không được cần đến nữa. Mang nó trở lại ngăn tủ đi.”

“Vâng, thưa Mr. Rutledge.”

Poppy ở nguyên trong nơi trú ẩn của vòng tay anh, đầu nàng cúi gằm. Bên tai bị lộ ra của nàng trông thật mềm mại. Mùi hương nước hoa dễ chịu của nàng khiêu khích anh. Anh muốn khám phá mọi phần của nàng, ôm nàng cho đến khi nàng thoải mái dựa vào anh. “Tất cả ổn rồi,” anh lại thì thầm, xoa một vòng tròn trên lưng nàng bằng lòng bàn tay anh.

“Mọi chuyện đã qua rồi. Tôi xin lỗi vì cô đã bị doạ cho sợ hãi.”

“Không, tôi xin lỗi, tôi…” Poppy kéo người ra, khuôn mặt trắng bệch của nàng lúc này đã nhuốm lên màu sắc. “Tôi không hay dễ dàng bị sợ hãi như vậy, đó chỉ là một sự ngạc nhiên. Một thời gian dài trước đây-” Nàng tự ngăn bản thân lại, và không ngừng ngọ nguậy tay, và nói khẽ, “Tôi sẽ không lảm nhảm nữa.”

Harry không muốn nàng ngừng lại. Anh thấy mọi điều về nàng thú vị một cách vô hạn, mặc dù anh không thể giải thích tại sao. Nàng đơn giản là như thế.

“Nói với tôi đi,” anh nói bằng một giọng trầm hơn.

Poppy làm một cử chỉ bất lực, và trao cho anh một cái nhìn châm biếm như thể để truyền đạt rằng nàng đã cảnh cáo anh rồi.

“Khi tôi còn là một đứa trẻ, một trong những người mà tôi yêu quý trên thế giới này là bác Howard của tôi, anh trai của cha tôi. Bác không có vợ hay con cái, nên bác dành tất cả sự chăm sóc cho chúng tôi.”

Một nụ cười của sự hồi tưởng chạm tới cánh môi nàng. “Bác Howard rất kiên nhẫn với tôi. Kiểu nói luyên thuyên không dứt của tôi khiến mọi người khác đều quẫn trí tức tối, nhưng bác ấy luôn luôn lắng nghe như thể ông có tất cả thời gian trên thế giới này vậy. Một buổi sáng, ông ấy đến thăm chúng tôi trong khi cha tôi còn đang đi săn với một vài người đàn ông trong làng. Khi họ trở về cùng với một cặp chim, Bác Howard và tôi cùng đi đến cuối đường làng để gặp họ. Nhưng khẩu súng trường của một ai đó đã vô tình phát nổ… Tôi không chắc liệu nó bị đánh rơi, hay người đàn ông vác nó không đúng cách… Tôi nhớ rõ âm thanh đó, một tiếng nổ trầm vang như tiếng sấm, và có vài cái véo mạnh lên cánh tay tôi, và vài cái khác lên vai tôi. Tôi quay lại để nói với Bác Howard, nhưng ông ấy đang chậm rãi đổ sụp xuống đất. Ông đã bị thương chí mạng, và tôi bị trúng đạn lạc.

Poppy ngập ngừng, đôi mắt nàng sáng bừng lên với cảm xúc. “Máu đỏ nhuộm khắp người bác ấy. Tôi đã đến chỗ ông, đặt cánh tay tôi dưới đầu ông, và hỏi ông rằng tôi nên làm gì. Và bác đã thì thầm rằng tôi phải luôn là một cô gái ngoan, để chúng tôi bằng cách nào đó có thể gặp lại nhau trên thiên đường.” Nàng làm thanh lại cổ họng và thở dài trong giây lát.

“Tha thứ cho tôi. Tôi nói nhiều quá. Tôi không nên-”

“Không hề,” Harry nói, bị lấn át bởi một xúc cảm khác lạ và khó hiểu, vừa thích thú lại vừa e ngại với nó. “Tôi có thể nghe em nói cả ngày.”

Nàng chớp mắt ngạc nhiên, bị đẩy khỏi nỗi buồn đau triền miên. Một nụ cười ngượng ngùng nở trên đôi môi nàng. “Ngoài Bác Howard của tôi, ngài là người đàn ông đầu tiên từng nói điều đó với tôi đấy.”

Họ bị xen vào bởi những tiếng la hét từ những người đàn ông đang tụ tập ở xung quanh sợi dây của thang máy, khi con khỉ xanh đuôi ngắn trèo lên cao hơn.

“Đồ trời đánh.” Harrry nói nhỏ.

“Xin ngài hãy đợi thêm một lúc nữa thôi,” Poppy chân thành nói với anh. “Em gái tôi rất giỏi với động vật. Con bé sẽ kéo được nó ra mà không làm nó bị thương đâu.”

“Cô ấy có kinh nghiệm với động vật có vú à?” Harry mỉa mai hỏi.

Poppy cân nhắc điều đó. “Chúng tôi đã trải qua mùa vũ hội ở London rồi. Điều đó có tính không?” <động vật có vú bao gồm cả con người, nên chị mới là tính cả mùa vũ hội vào =)) chị đúng là độc nhất>

Harry bật cười lặng lẽ, với một sự thích thú thực sự, điều mà không thường xuyên xuất hiện, và cả Valentine lẫn Brimley đều nhìn anh chằm chằm đầy sững sờ.

Advertisements

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Yun
    Th11 07, 2012 @ 13:30:38

    Mình rất thích tác giả này, cám ơn chủ blog ^^

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: