Chapter 6 (part 3)- Tempt Me at Twilight

Beatrix nhanh chóng quay lại với họ, và ôm thứ gì đó trong đôi tay mình. Cô không hề chú ý tới Miss Marks, người vẫn đang chạy theo và nói đầy giận dữ. “Thứ đó đây rồi,” Beatrix hào hứng nói.

“Hộp mứt quả của chúng ta ư?” Poppy hỏi.

“Chúng tôi đã dụ nó bằng đồ ăn rồi, thưa quý cô,” Valentine nói. “Nó không nhận.”

“Nó sẽ lấy những thứ này.” Beatrix tự tin sải những bước dài đến chỗ mở ra của thang máy chuyển thức ăn. “Chúng ta sẽ đưa cái lọ lên cao cho nó.”

“Cô đã pha trộn thêm vào đồ ngọt à?” Valentine hỏi đầy hy vọng.

Cả ba nhà ngoại giao người Nagaraja thốt lên đầy lo lắng đối với hệ quả mà họ không hề muốn là con khỉ xanh đuôi ngắn bị hôn mê hay bị ngộ độc.

“Không, không , không hề,” Beatrix nói, “Nó có thể nhảy xuống khỏi cái bộ khung nếu tôi làm điều này, và loài động vật quý hiếm đó sẽ không bị làm hại đâu.”

Những người nước ngoài trở nên bình tĩnh hơn vì sự đảm bảo chắc chắn của cô.

“Chị có thể giúp như thế nào, Bea?” Poppy hỏi, tiến đến chỗ cô.

Em gái nàng trao cho nàng một cuộn dây vải nặng. “Chị làm ơn buộc cái này ‘quanh cổ lọ’. Những mối nối của chị luôn chặt hơn của em.”

“Một nút thòng lọng à?” Poppy gợi ý, nhận lấy sợi dây bện.

“Vâng, chính xác ạ.”

Jake Valentine nhìn đầy hoài nghi vào hai người phụ nữ trẻ đang mải miết, và lại nhìn vào Harry. “Mr. Rutledge

-“

Harry làm cử chỉ khiến anh im lặng và cho phép những chị em nhà Hathaway tiếp tục làm. Dù cho những nỗ lực của họ có hiệu quả không, thì anh cũng đang tận hưởng điều đó quá nhiều để có thể ngăn họ lại. <anh chả bận tâm gì đến con khỉ à J>

“Chị có thể làm vài nút vòng để giữ ở đầu kia không?” Beatrix hỏi. Poppy cau mày. “Một cái nút chịu đơn, phải không? Chị không chắc là mình nhớ làm thế nào đâu.”

“Cho phép tôi,” Harry tình nguyện, và bước lên phía trước.

Poppy từ bỏ cái đầu dây, để lại nó cho anh, mắt nàng hấp háy thích thú. Harry buộc đầu dây thành một vòng dây phức tạp, đầu tiên là quấn nó nhiều vòng quanh các ngón tay anh, rồi sau đó xuyên phần đuôi còn tự do qua một cách lặp đi lặp lại. Với không nhiều hơn đôi chút của kĩ năng làm việc điệu nghệ và tập trung, Harry đã buộc chặt cả thứ đó bằng một cử động thành thạo, nhanh chóng.

“Tốt quá,” Poppy nói. “Đây là kiểu nút gì?”

“Mỉa mai thay,” Harry đáp lại, “nó được biết đến là ‘Bàn tay nắm của Khỉ’.”

Poppy bật cười. “Là thật sao? Không, ngài đang đùa rồi.”

“Tôi không bao giờ đùa cợt về những nút thắt. Một nút thắt tốt là một thứ đẹp đẽ.” Harry đưa đầu dây cho Beatrix, và theo dõi khi cô đặt lọ mứt lên phần đầu bộ khung của khoang thang máy. Rồi sau đó anh nhận ra kế hoạch của cô là gì. “Thật thông minh,” anh lẩm bẩm.

“Nó có thể không hiệu quả,” Beatrix nói. “Điều đó phụ thuộc vào việc liệu con khỉ có thông mính hơn chúng ta không.”

“Tôi khá lo ngại về câu trả lời đấy,” Harry hài hước đáp. Tiến vào bên trong thang máy chuyển thức ăn, anh kéo sợi dây chầm chậm, đưa lọ mứt lên cao cho con khỉ, trong khi Beatrix giữ sợi dây vải. Tất cả đều im lặng. Cả nhóm người cùng nín thở chờ đợi. Thịch thịch

Con khỉ xanh đuôi ngắn trèo xuống phần đầu khoang thang máy. Một vài tiếng kêu và tiếng rú hào hứng vang vọng khắp đường thông của thang máy. Một tiếng lách cách, một sự yên ắng, và rồi sau đó là một cái kéo giật mạnh trên đường dây. Những tiếng hét khó chịu vang khắp không gian, và những cái đấm mạnh làm rung cả thang máy.

“Chúng ta đã bắt được nó,” Beatrix thốt lên.

Harry cầm lấy sợi dây từ cô, trong khi Valentine hạ thấp khoang thang máy. “Xin hãy đứng ra đằng sau, Miss Hathaway.”

“Để tôi làm cho,” Beatrix đề nghị. “Con khỉ có khả năng sẽ nhảy bổ vào ngài nhiều hơn là vào tôi đấy. Các loài động vật tin tưởng tôi.”

“Dù như vậy, tôi cũng không thể mạo hiểm để một trong những vị khách trọ của mình bị thương được.”

Poppy và Miss Marks cùng kéo Beatrix ra xa khỏi lối vào thang máy chuyển thức ăn. Tất cả bọn họ đều hít một hơi thở sâu khi một con khỉ đuôi ngắn to lớn, màu xanh tím than xuất hiện, đôi mắt nó to và sáng nằm phía trên phần mõm không có lông, đầu nó được búi một cách tức cười với một nhúm lông dày. Con khỉ có bề ngoài chắc nịch và đầy sức mạnh, với cái đuôi ngắn cũn không đáng được nói đến. Khuôn mặt biểu cảm của nó nhăn nhúm vì tức giận, hàm răng trắng sáng lên khi nó rít gào.

Một trong những chân trước của nó hình như bị mắc vào lọ mứt. Con khỉ hết sức giận dữ kéo mạnh để lôi nó ra mà không thành công. Bàn tay bị giữ chặt là lí do cho tình trạng bị giam giữ của nó- nó từ chối việc thôi giữ lọ mứt, dù thậm chí là để có thể kéo tay nó ra khỏi cái lọ đó.

“Oh, nó không đẹp sao!” Beatrix hào hứng.

“Có lẽ là đối với một con khỉ xanh đuôi ngắn giống cái,” Poppy ngờ vực nói.

Harry giữ cái dây nối với lọ mứt bằng một tay, thanh kiếm được bịt đầu của anh ở tay kia. Con khỉ to hơn là anh nghĩ, và có khả năng chịu đựng những tổn thương đáng kể. Và nó rõ ràng là đang cân nhắc xem sẽ tấn công ai trước tiên.

“Đến đây nào, anh bạn già,” Harry thì thầm, cố gắng dẫn con khỉ vào cái cũi được mở sẵn. Beatrix sờ tay vào túi của cô, kéo ra một vài cái kẹo, và đi đến ném nhẹ chúng vào trong cũi.

“Của mày đấy, anh chàng tham ăn,” cô nói với con khỉ xanh đuôi ngắn. “Món ngon của mày đang ở đó đấy. Đi tiếp đi, và đừng có làm ầm ĩ lên nhé.”

Thật kì diệu, con khỉ xanh đuôi ngắn đã nghe lời, kéo cái lọ mứt theo với nó. Sau khi hướng một cái nhìn đe doạ vào Harry, nó đi vào cũi của mình, và nhặt những cái kẹo vương vãi lên bằng cái tay còn tự do của nó.

“Đưa cho chị lọ mứt nào,” Beatrix kiên nhẫn nói, kéo mạnh vào sợi dây, và cô lôi được cái lọ ra khỏi cũi. Cô lại ném một nắm kẹo cuối cùng cho con khỉ và đóng cửa cũi. Những người Nagaraja vội vã đi tới để khoá nó.

“Tôi muốn nó được bị xích ba vòng,” Harry nói với Valentine, “và con cũi của con khỉ kia cũng phải được xích như vậy. Và sau đó tôi muốn chúng được vận chuyển ngay lập tức đến Regent’ Park.”

“Vâng, thưa ngài.”

Poppy đi đến chỗ em gái nàng, ôm cô trong sự thể hiện một cách cởi mở của lòng yêu mến. “Giỏi lắm, Bea,” nàng thốt lên. “Làm sao mà em biết rằng con khỉ sẽ không thôi giữ lọ mứt trong tay nó vậy?”

“Bởi vì một thực tế nổi tiếng là những con khỉ thì cũng tham ăn gần như con người vậy.” Beatrix nói, và Poppy phá ra cười.

“Các cô gái,” Miss Marks nói bằng giọng trầm, cố làm họ ngừng nói, và kéo họ đi. “Như thế là không lịch sự. Chúng ta phải đi rồi.”

“Vâng, tất nhiên rồi ạ,” Poppy nói. “Em xin lỗi, Miss Marks. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc đi dạo.”

Mặc dù vậy, những nỗ lực của người nữ gia sư để yêu cầu các cô gái rời đi đã bị ngăn cản bởi những người Nagaraja tụ tập đông đảo quanh Beatrix.

“Quý cô đã cho chúng tôi một sự giúp đỡ rất quý giá.” Trưởng phái đoàn ngoại giao, Niran, nói với cô gái. “Cực kì quý giá đấy ạ. Quý cô nhận được lòng biết ơn của đất nước chúng tôi và nhà vua của chúng tôi, và tôi sẽ giới thiệu với Nữ hoàng Victoria cao quý về sự giúp đỡ dũng cảm của cô…”

“Ồ không, cảm ơn ngài,” Miss Marks can thiệp một cách kiên quyết. “Miss Hathaway không muốn được giới thiệu đâu ạ. Ngài sẽ làm hại đến danh tiếng của cô ấy bằng cách phơi bày cô ấy cho dư luận đấy. Nếu ngài thực lòng biết ơn sự tốt bụng của cô ấy, chúng tôi khẩn cầu ngài hãy trả ơn cho cô ấy bằng sự im lặng.”

Điều đó tạo ra nhiều sự thảo luận và những cái gật đầu mạnh mẽ.

Beatrix thở dài và ngắm nhìn khi con khỉ xanh đuôi ngắn được mang đi trong cái cũi của nó. “Em ước em có một con khỉ của riêng em,” cô tiếc nuối nói.

Miss Marks trao cho Poppy một cái liếc nhanh của sự đau khổ kéo dài. “Mọi người thì sẽ ước là cô ấy đủ thông minh để kiếm được một tấm chồng.”

Để ngăn một nụ cười toe toét, Poppy cố để trông như rất đồng tình.

“Dọn sạch thang máy vận chuyển thức ăn đi,” Harry nói với Valentine và Brimley. “Từng inch của nó ấy.”

Những người đàn ông vội vã thi hành, người đàn ông già hơn sử dụng hệ thống ròng rọc để đưa thang máy xuống thấp, trong khi Valentine rời đi trong những sải bước nhanh và bình tĩnh.

Harry nhìn qua cả ba người phụ nữ, tiếp tục nhìn lâu hơn ở khuôn mặt không được tự nhiên của Miss Marks. “Tôi xin cảm ơn vì sự giúp đỡ của các quý cô.”

“Không có gì ạ,” Poppy nói, ánh mắt nàng long lanh. “Và nếu có vấn đề gì thêm với những con khỉ không nghe lời, xin đừng ngần ngại gọi chúng tôi.”

Dòng máu của Harry tăng tốc khi những hình ảnh khủng khiếp tràn ngập trí óc anh… nàng, dựa vào anh, bên dưới anh. Khuôn miệng đang mỉm cười đó, của một mình anh, những lời thì thầm của nàng cuộn lên trong tai anh. Làn da của nàng, mềm mại và có màu ngà trong bóng tối. Làn da bị hun nóng bởi làn da, xúc cảm dâng trào khi anh chạm vào nàng. Nàng đáng giá cho mọi thứ, anh nghĩ, cho dù có phải từ bỏ cả những phần linh hồn cuối cùng của anh.

“Ngày tốt lành,” anh nghe thấy bản thân nói, giọng anh trầm khàn nhưng lịch thiệp. Và anh bắt mình phải bước đi. Ngay lúc này.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: