Chapter 10 (part 2) – Tempt Me at Twilight

 

Harry tiếp đón Leo và Cam Rohan ở thư viện riêng của anh. Bất kì gia đình nào khác trong tình huống này đều có thể dễ dàng đoán được rằng… họ sẽ đòi hỏi anh phải làm điều đúng đắn, và các điều khoản bồi thường sẽ phải được bàn luận, và những sự sắp xếp sẽ phải được thực hiện. Bởi vì gia tài vĩ đại của Harry nên phần lớn các gia đình sẽ chấp nhận những kết quả đó một cách sẵn sàng và hài lòng <nghe như bán con ý nhỉ lol>. Anh không phải người của tầng lớp quý tộc, nhưng anh là người đàn ông có tầm ảnh hưởng và sự giàu sang.

Tuy nhiên, Harry lại đủ khôn ngoan để không trông đợi một sự phản ứng có thể dự đoán trước được đối với tình huống này từ Leo hoặc Cam. Họ không hề tuân theo lệ thường, và họ sẽ phải được đối xử cẩn thận. Nói thì là vậy nhưng Harry hoàn toàn không hề lo lắng. Anh đã từng thương lượng những vấn đề có tầm quan trọng lớn hơn nhiều so với danh dự của một người phụ nữ.

Cân nhắc kĩ lưỡng những sự kiện của buổi tối nay, Harry ngập tràn trong niềm vinh quang chiến thắng vô đạo đức. Không, không phải niềm vinh quang chiến thắng… cảm giác phấn khích. Tất quả hoá ra lại dễ dàng hơn nhiều so với những gì anh trông đợi, đặc biệt là với sự xuất hiện không báo trước của Michael Bayning ở vũ hội nhà Norbury. Tên ngốc đó gần như đã dâng Poppy tận tay lên cho Harry. Và khi một cơ hội tự xuất hiện thì Harry sẽ túm ngay lấy nó. Bên cạnh đó, Harry cảm thấy anh xứng đáng với Poppy. Bất kì tên đàn ông nào cho phép sự lưỡng lự ngăn mình khỏi việc có được một người phụ nữ như nàng đều là một kẻ ngu xuẩn. Anh nhớ lại dáng vẻ của nàng ở phòng khiêu vũ, tái nhợt và mỏng manh và quẫn trí. Khi Harry tiến tới chỗ nàng, không thể nhầm lẫn được cảm giác khuây khoả trong nét mặt nàng. Nàng đã hướng về anh, nàng đã để anh đưa nàng rời đi. Và khi Harry mang nàng ra ngoài dinh thự, sự hài lòng của anh đã nhanh chóng được thay thế bởi một cảm giác hoàn toàn mới lạ… ước muốn được xoa dịu nỗi đau của người khác. Thực tế đáng tiếc rằng có lẽ anh không nên giúp gây ra thêm sự đau buồn của nàng. Nhưng kết cục biện minh cho phương thức. Và ngay khi nàng là của anh, anh sẽ làm nhiều hơn cho nàng, chăm sóc tốt hơn cho nàng, hơn là Michael Bayning có thể.

Giờ đây anh sẽ phải thương lượng với gia đình của Poppy những người đã bị chọc giận một cách dễ hiểu vì anh đã làm tổn hại nàng. Điều đó không làm anh lo lắng dù ở mức nhẹ nhất. Anh không hề nghi ngờ khả năng của mình để thuyết phục Poppy kết hôn với anh. Và dù những người nhà Hathaway có phản đối bao nhiêu đi chăng nữa, họ cuối cùng cũng sẽ phải đi đến sự thoả hiệp thôi.

Kết hôn với anh là cách duy nhất để cứu vớt danh dự của Poppy. Mọi người đều biết điều đó. Giữ nguyên nét mặt không rõ sắc thái, Harry mời rượu vang khi Leo và Cam bước vào thư viện, nhưng họ đều từ chối.

Leo bước đến bệ lò sưởi và dựa vào cạnh nó với hai cánh tay khoanh trước ngực. Cam bước đến chiếc ghế bọc da và yên vị trên nó, duỗi đôi chân dài của mình và bắt chéo ở mắt cá chân.

Harry không bị lừa dối bởi những điệu bộ thư thái của họ. Cơn giận dữ, sự tranh cãi của giống đực, lan ra khắp căn phòng. Giữ nguyên vẻ thư giãn, Harry đợi một người trong số họ lên tiếng.

“Anh nên biết, Rutledge,” Leo nói bằng tông giọng thân mật, “rằng tôi định giết anh ngay lập tức, nhưng Rohan nói chúng ta nên nói chuyện trong một vài phút trước đã. Trên phương diện cá nhân, tôi nghĩ anh đang cố trì hoãn tôi để anh có thể có sự thanh thản của việc tự sát. Và cho dù nếu Rohan và tôi không giết anh, chúng tôi có lẽ cũng sẽ không thể ngăn người em rể Merripen khỏi việc giết anh được.”

Harry nửa ngồi trên cạnh của chiếc bàn màu gỗ dái ngựa <màu nâu đỏ> nặng nề của thư viện. “Tôi gợi ý rằng anh nên đợi đến khi Poppy và tôi kết hôn đã, để cô ấy có thể ít nhất là làm một goá phụ được tôn trọng.”

“Tại sao anh tin,” Cam hỏi, “rằng chúng tôi sẽ cho phép anh có Poppy?”

“Nếu cô ấy không kết hôn với tôi sau đây, không ai sẽ tiếp đón cô ấy hết. Với vấn đề đó, tôi nghi ngờ rằng bất kì ai trong số những người còn lại của gia đình anh sẽ được chào đón ở các phòng khách của London.”

“Tôi không nghĩ là chúng tôi đang được chào đón như vậy đâu đấy,” Cam đáp lại, đôi mắt màu nâu lục nhạt của anh hẹp lại.

“Rutledge,” Leo nói với vẻ tuỳ tiện đầy lừa bịp, “trước khi tôi trở thành người có tước hiệu, những người nhà Hathaway đã sống ở bên ngoài xã hội London trong quá nhiều năm đến nỗi mà chúng tôi không thể quan tâm cái khỉ gì đến việc liệu chúng tôi có được tiếp đãi hay không. Poppy không phải cưới bất kì ai, vì bất kì lí do gì, trừ khi ước muốn của chính con bé là được làm điều đó. Và Poppy nghĩ rằng anh và con bé không bao giờ hợp nhau cả.”

“Ý kiến của những người phụ nữ thường bị thay đổi,” Harry nói. “Để tôi nói chuyện với em gái của anh vào ngày mai. Tôi sẽ thuyết phục cô ấy làm điều tốt nhất trong tình huống này.”

“Trước khi anh thuyết phục con bé,” Cam nói, “anh sẽ phải thuyết phục được chúng tôi đã. Bởi vì những gì tôi biết về anh làm tôi bực bội như bị đày xuống địa ngục ấy.”

Dĩ nhiên là Cam Rohan sẽ có một số hiểu biết về anh rồi. Vị trí trước đây của Cam ở câu lạc bộ giải trí của các quý ông hẳn đã cho phép anh biết được tất cả các loại thông tin riêng tư. Harry tò mò rằng liệu anh ta đã biết được bao nhiêu rồi.

“Tại sao anh không nói với tôi những gì anh biết,” Harry vô tư mời mọc, “và tôi sẽ xác nhận nếu nó đúng.”

Đôi mắt màu hổ phách sẫm nhìn anh chăm chú không chớp. “Anh xuất thân từ thành phố New York, nơi cha anh là một người chủ khách sạn với những thành công tương đối.”

“Thực ra là từ Buffalo,” Harry nói.

“Anh không hoà hợp với ông ấy. Nhưng anh đã tìm được những người cố vấn dày dặn kinh nghiệm. Anh học việc ở một nhà máy kỹ thuật, nơi anh trở nên nổi tiếng vì những khả năng như một người thợ cơ khí và người vẽ phác hoạ. Anh đã có bằng sáng chế cho một vài sự cải tiến của van cơ khí và nồi hơi. Ở tuổi hai mươi, anh rời nước Mỹ và đến Anh vì một số lí do được giấu kín.”

Cam ngừng lại để quan sát những ảnh hưởng từ lời kể của mình.

Sự thoải mái của Harry đã bốc hơi, những thớ cơ trên hai vai anh thẳng căng. Anh ép chúng phải dịu lại và kìm nén ham muốn được nhấc tay lên và xoa dịu sự gò bó của tình trạng căng cứng ở sau cổ mình.

“Tiếp đi,” anh mềm mỏng mời mọc.

Cam ép buộc. “Anh kết hợp một nhóm các nhà đầu tư cá nhân lại và mua một dãy các ngôi nhà với số tiền vốn rất nhỏ của chính mình. Anh cho thuê các ngôi nhà trong thời gian ngắn, san bằng chúng và mua nốt phần còn lại của khu phố, và xây lên khách sạn như nó đang hiện hữu lúc này. Anh không có gia đình, trừ người cha ở New York, người mà anh không hề liên lạc với. Anh có một nhúm những người trung thành và một đạo quân những kẻ thù, với nhiều người trong số họ dường như thấy hứng thú với anh mặc dù bản thân họ không định thế.”

Harry ngẫm ra rằng Cam Rohan phải có những mối quan hệ ấn tượng để khai quật được những thông tin này. “Chỉ có ba người ở Anh biết nhiều chừng đó về tôi,” anh lẩm bẩm, tự hỏi người nào trong số họ đã kể ra.

“Bây giờ có năm rồi,” Leo nói. “Và Rohan quên đề cập đến khám phá thú vị rằng anh đã trở thành một người được sủng ái ở Phòng khoa học Quân sự sau khi thiết kế một vài sự thay đổi cho súng trường quân đội tiêu chuẩn. Nhưng để ngăn chúng tôi cho rằng anh có quan hệ với chính phủ Anh quốc, anh cũng dường như có một số giao dịch với người nước ngoài, người của hoàng gia và cả các tên tội phạm cũng vậy. Nó mang đến cho người ta ấn tượng rằng phương hướng duy nhất mà anh đang đi theo là của chính anh.”

Harry mỉm cười lạnh. “Tôi chưa bao giờ nói dối về bản thân tôi trong quá khứ cả. Nhưng tôi giữ mọi chuyện riêng tư bất cứ khi nào có thể. Và tôi chả hề nợ sự trung thành cho bất kì ai cả.” Anh bước tới chỗ cái tủ búp-phê và rót một ly brandy. Nắm cái ly trong hai lòng bàn tay mình để làm ấm nó, anh liếc qua cả hai người đàn ông. Anh đặt cược cả gia tài của mình rằng Cam biết rõ hơn rằng anh ta không phải đang tiết lộ gì đó <ý là anh Cam không phải cố tình làm lộ quá khứ của anh Harry>. Mà cuộc thảo luận này, ngắn gọn như thế, để làm rõ rằng sẽ không có sự ép buộc của gia đình để khiến Poppy trở thành một người phụ nữ được cưới xin tử tế. Những người nhà Hathaway không thèm quan tâm cái chết tiệt gì đến việc được tôn trọng cả, họ cũng chả cần tiền của anh, hay tầm ảnh hưởng của anh. Điều đó nghĩa là anh sẽ phải tập trung vào chỉ mình Poppy mà thôi.

“Dù các anh có đồng ý hay không,” anh nói với Cam và Leo, “tôi vẫn sẽ cầu hôn em gái của các anh. Quyền lựa chọn là của cô ấy. Và nếu cô ấy chấp nhận thì không thế lực nào trên đời này ngăn được tôi kết hôn với cô ấy đâu. Tôi hiểu những sự lo lắng của các anh, vì vậy hãy để tôi cam đoan với các anh rằng cô ấy sẽ có mọi thứ cô ấy cần. Cô ấy sẽ được bảo vệ, được nâng niu, thậm chí cưng chiều.”

“Anh chẳng biết cái chết tiệt gì về việc làm thế nào để khiến con bé hạnh phúc cả,” Cam nói ngắn gọn.

“Rohan,” Harry nới với một nụ cười mờ nhạt, “tôi xuất sắc về việc khiến người ta hạnh phúc- hay ít nhất là làm cho họ nghĩ là họ đang hạnh phúc.” Anh ngưng lại để nghiên cứu vẻ mặt cứng nhắc của họ. “Các anh định cấm tôi nói chuyện với cô ấy à?” anh hỏi bằng một tông giọng mang vẻ thích thú lịch thiệp.

“Không,” Leo nói. “Poppy không phải là một đứa trẻ con hay một con thú cưng. Nếu con bé muốn nói chuyện với anh thì con bé sẽ làm. Nhưng hãy nhận thức rằng, dù anh làm gì hay nói gì trong nỗ lực thuyết phục con bé kết hôn với anh thì điều đó cũng vẫn đối trọng lại với những ý kiến của gia đình con bé.”

“Và có thêm một điều cần phải được nhận thức,” Cam nói, với một sự mềm mỏng lạnh lùng đã che đậy tất cả mọi dấu hiệu về cảm xúc. “Nếu anh thành công trong việc kết hôn với con bé thì chúng tôi không phải đang mất đi một cô em gái. Mà là anh đang có được cả một gia đình

– những người mà sẽ bảo vệ con bé bằng bất kì giá nào.”

Điều đó gần như là đủ để gây ra cho Harry một sự ngập ngừng.

Gần như thôi.

Advertisements

%(count) bình luận (+add yours?)

  1. Lieu dao
    Th1 19, 2013 @ 17:55:27

    Buoi noi chuyen cua nhung Nguoi Dan ong xem ra rat kich tinh,thanks ban rat nhieu!!!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: