Chapter 13 (part 1) – Tempt Me at Twilight

quà mừng năm mới đây ạ ^^

Poppy đã cấm Leo kể với những người còn lại trong gia đình về chuyện gì đã xảy ra với Michael Bayning trước đám cưới. “Anh có thể kể với mọi người bất cứ điều gì anh mong muốn sau bữa điểm tâm,” nàng đã nói. “Nhưng vì lợi ích của em, anh làm ơn hãy giữ im lặng cho đến lúc đó. Em không thể chịu đựng tất cả những lễ nghi theo trình tự này- bữa điểm tâm, bánh cưới, những lần nâng ly chúc mừng- nếu em phải nhìn vào mắt mọi người và biết rằng mọi người đều biết.”

Leo trông rất giận dữ. “Em trông đợi anh đưa em đến phía trước của cái nhà thờ này và trao em cho Rutledge vì những lí do mà anh không hiểu nổi.”

“Anh không phải hiểu đâu. Chỉ cần giúp em vượt qua nó thôi.”

“Anh không muốn giúp nếu nó đem lại kết quả là em trở thành Mrs. Harrry Rutledge.”

Nhưng bởi vì nàng đã yêu cầu điều đó ở anh, nên Leo đã đóng vai của anh trong nghi lễ tinh tế đó bằng phong thái bình tĩnh nghiêm túc một cách u ám. Với một cái lắc đầu, anh dưa bàn tay mình ra, và họ đi theo sau Beatrix đến phía trước nhà thờ nơi Harry Rutledge đang đợi.

Các thủ tục ngắn gọn và lãnh đạm một cách đáng mừng. Chỉ có một khoảnh khắc khi mà Poppy cảm thấy một cái nhói lên sắc nhọn của sự phiền muộn, khi mục sư nói, “… nếu bất kì ai có thể đưa ra bất cứ lí do nào cho việc tại sao họ không thể được kết hợp lại với nhau một cách hợp pháp, thì xin hãy nói ran gay bây giờ; hoặc không thì hãy giữ im lặng mãi mãi về sau.” Dường như cả thế giới đã im lặng trong hai hoặc ba giây sau lời tuyên bố của ông ấy <a Harry còn lâu mới cho ai nói gì ạ :D>. Mạch đập của Poppy nhanh hẳn lên. Nàng nhận ra nàng đã trông đợi, đã hy vọng, được nghe thấy lời phản đối dữ dội của Michael vang vọng khắp cả nhà thờ.

Nhưng chỉ có duy nhất sự im lặng. Michael đã rời đi.

Hôn lễ lại tiếp tục.

Tay của Harry ấm áp khi nó cuộn lại quanh bàn tay lạnh giá của nàng. Họ lặp lại lời thề của mình, và người mục sư trao chiếc nhẫn cho Harry, người sẽ trượt nó một cách chắc chắn vào ngón tay của Poppy.

Giọng của Harry êm ái và đều đều. “Với chiếc nhẫn này anh xin kết hôn với em, với tấm thân này anh xin tôn trọng em, và với tất cả của cải của anh trên thế gian này anh xin trao cho em.”

Poppy không tiếp nhận ánh mắt anh, nhưng thay vào đó lại nhìn đăm đăm vào chiếc nhẫn đang toả ánh sáng rực rỡ trên ngón tay nàng. Trong sự khuây khoả của nàng, đã không hề có nụ hôn nào theo sau đó. Phong tục hôn cô dâu thật thô lỗ, một tục lệ bình dân không bao giờ được thực hiện ở nhà thờ St. George này.

Cuối cùng khi buộc bản thân nhìn lên Harry, Poppy thấy nao núng vì sự hài lòng trong đôi mắt anh. Nàng nắm lấy bàn tay anh, và họ bước trở ra cùng nhau dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế, về phía tương lại và một định mệnh dường như là bất cứ điều gì ngoại trừ sự tốt lành. <ý là chị cho rằng tương lai và định mệnh của hai người sẽ chả tốt đẹp gì đâu>   

Harry biết rằng Poppy nghĩ về anh như một tên quái vật. Anh nhận thức được rằng những phương pháp của anh đã không công bằng, ích kỉ, nhưng chẳng có cách nào khác để có được Poppy làm vợ của anh. Và anh không thể có được sự hối tiếc dù chỉ trong một giây vì đã kéo nàng rời xa khỏi Bayning. Có thể anh vô đạo đức, nhưng đó là cách duy nhất mà anh biết để thành công một cách độc lập trên thế giới này.

Poppy giờ là của anh, và anh sẽ phải làm rõ rằng có đúng là nàng sẽ không hề tiếc nuối khi kết hôn với anh không. Anh sẽ ân cần trong mức độ nàng cho phép. Và theo kinh nghiệm của anh, những người phụ nữ thường sẽ tha thứ cho bất cứ điều gì nếu một người đưa ra được những sự khích lệ đúng đắn.

Harry thư giãn và thoải mái tâm trạng trong suốt phần còn lại của ngày. Đoàn diễu hành của những chiếc xe ngựa “glass coach” <1>, những cỗ xe cầu kì sang trọng với đồ trang trí bằng vàng theo phong cách tân cổ điển <phong cách tân cổ điển: nghệ thuật, kiến trúc, âm nhạc,… dựa trên phong cách của Rome hoặc Hy Lạp cổ, sử dụng những ý tưởng truyền thống> và rất nhiều cửa sổ, đưa đoàn người tham dự đám cưới tới khách sạn Rutledge, nơi một bữa điểm tâm trang trọng cỡ lớn đã được chuẩn bị ở phòng tổ chức tiệc của khách sạn. Các cửa sổ chật ních người đứng xem, háo hức mong bắt được một cái nhìn thoáng qua khung cảnh xa hoa tráng lệ. Những cây xà cột và khung hình vòm theo kiểu Hy Lạp có ở khắp phòng, được quấn trong vải ren và những bó hoa lớn. Một đoàn những người hầu mang ra những chiếc đĩa thức ăn bằng bạc và những khay champagne, và những người khách yên vị trong những chiếc ghế của mình để thưởng thức bữa tiệc. Họ được phục vụ một khẩu phần riêng món ngỗng trang trí với kem và các loại thảo mộc và kèm với một miếng bánh mì vàng ươm nóng hổi… những bát đựng dưa vàng và nho, những quả trứng chim cút luộc được rắc một cách hào phóng lên salad màu xanh tươi mới, những rổ bánh muffin, bánh mì nướng và bánh kẹp, những tảng thịt lợn hun khói… những đĩa đựng những miếng bít- tết được thái mỏng tang, những dải thịt cá hồi hồng được rải lên những mũ nấm truffle thơm ngát. Ba chiếc bánh cưới được mang ra, được phết kem và nhồi kín bằng hoa quả. Theo như phong tục, Poppy được phục vụ trước tiên, và Harry chỉ có thể phỏng đoán về những nỗ lực mà nàng đã phải tiêu tốn để có thể ăn uống và mỉm cười. Nếu ai đó chú ý rằng cô dâu khá lặng lẽ, thì cũng chỉ cho rằng buổi tiệc đã lấn át nàng, hoặc có thể là, giống như tất cả các cô dâu, nàng đang nghĩ ngợi một cách đầy lo lắng đến đêm tân hôn.

xe ngựa Glass Coach

Gia đình của Poppy đã nghĩ đến nàng với mối quan tâm đầy tính bảo bọc, đặc biệt là Amelia, người dường như cảm giác được rằng có điều gì đó sai trái. Harry đã bị mê hoặc bởi những người nhà Hathaway, mối liên hệ bí ẩn giữa họ, như thể họ cùng chia sẻ một số bí mật chung. Một người nào đó có thể gần như nhìn được sự thấu hiểu không lời giữa những con người đó.

Mặc dù Harry biết rất nhiều về nhân sinh, anh lại không biết gì về việc trở thành một phần trong một gia đình. Sauk hi mẹ của Harry bỏ trốn với một trong những người tình của bà, cha anh đã cố tống khứ đi mọi dấu vết còn sót lại về sự tồn tại của bà. Và ông ta đã cố hết sức để quên rằng ông ta từng có một người con trai, bỏ mặc Harry cho những nhân viên khách sạn và một chuỗi các vị gia sư nối tiếp nhau.

Harry hầu như không còn mấy những kí ức về người mẹ của mình, chỉ nhớ rằng bà từng rất xinh đẹp và có mái tóc vàng. Dường như bà ấy đã luôn luôn ra ngoài, đi khỏi anh, mãi mãi lảng tránh. Anh nhớ đã từng khóc vì bà ấy một lần, bám chặt tay lên chiếc váy nhung của bà, và bà ấy đã cố bắt anh để cho bà ấy đi, bật cười êm ái với sự kiên nhẫn của anh.

Sau sự ruồng bỏ của cha mình, Harry đã ăn những bữa ăn của mình ở nhà bếp cùng những nhân viên của khách sạn. Khi anh ốm, một vài người trong số các cô hầu gái sẽ chăm sóc cho anh. Anh đã thấy nhiều gia đình đến và đi, và anh đã cách để nhìn họ với cùng sự thờ ơ như những nhân viên khách sạn vẫn nhìn. Trong sâu thẳm, Harry nuôi dưỡng một sự nghi ngờ rằng lí do mà mẹ anh rời đi, lí do mà cha anh không bao giờ bận tâm đến anh, là bởi vì anh không đáng yêu. Và do đó anh không có mong ước được trở thành một phần của một gia đình. Mặc dù hoặc khi Poppy sinh cho anh những đứa con, Harry cũng sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai gần gũi đủ để tạo nên một sự gắn bó thân mật. Anh sẽ không bao giờ để bản thân mình bị trói buộc theo cách đó. Và tuy vậy anh đôi khi biết đến một sự ghen tị thoáng qua đối với những người có thể có nó, giống như những người nhà Hathaway vậy. Bữa điểm tâm đang chậm rãi trôi qua, với những vòng nâng ly vô tận. Khi Harry nhìn thấy vẻ rũ xuống vô tình bị lộ ra của đôi vai Poppy, anh suy ra rằng nàng đã chịu đựng đủ rồi. Anh đứng lên và trình bày một bài diễn văn ngắn gọn, lịch sự, nêu lên lời cảm ơn của anh cho niềm vinh dự vì sự có mặt của các vị khách trong ngày quan trọng như thế này. Nó là dấu hiệu để cô dâu rút lui cùng với các phù dâu của nàng. Họ sẽ mau chóng được nối tiếp sau bởi những vị khách bình thường, những người sẽ tản ra để tham dự một loạt các hoạt động giải trí trong suốt phần còn lại của ngày. Poppy dừng lại ở lối cửa ra vào. Như thể nàng có thể cảm nhận được ánh nhìn đăm đăm của Harry trên người mình, nàng quay lại để nhìn lướt qua vai mình.

Một sự cảnh cáo loé lên trong mắt nàng, và nó đánh thức anh ngay lập tức. Poppy sẽ không làm một cô dâu tự thoả mãn, cũng như anh không hề trông đợi nàng sẽ thế. Nàng sẽ cố đòi hỏi sự bồi thường cho những gì mà anh đã làm, và anh sẽ thoả mãn nàng… đến một mức độ nào đó. Anh tự hỏi nàng sẽ phản ứng như thế nào khi anh đến với nàng vào tối nay.

Anh dời tia nhìn của mình khỏi cô dâu của anh khi anh được tiếp cận bởi Kev Merripen, người anh rể của Poppy, một người đàn ông phải xoay xở để duy trì vẻ không thu hút sự chú ý cho lắm bất chấp kích cỡ và vẻ ngoài khác thường của anh. Anh là một người Digan <nguyên văn là Romany Gypsy, một tộc người có nguồn gốc Ấn Độ, di cư sang châu Âu đầu thế kỉ 11 và sống ở khắp châu Âu>, cao lớn và có mái tóc đen, vẻ ngoài nghiêm nghị của anh che giấu một bản năng của sự mãnh liệt bí ẩn.

“Anh Merripen,” Harry vui vẻ nói. “Anh có thích bữa điểm tâm không?”

Người Digan không có tâm trạng để cho một cuộc tán gẫu nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào Harry với một ánh mắt hứa hẹn cái chết.

“Có điều gì đó sai trái,” anh nói. “Nếu anh đã làm gì đó để hãm hại Poppy, thì tôi sẽ tìm đến anh và bứt đầu anh khỏi-”

“Merripen!” một lời cảm thán vui vẻ vọng đến khi Leo bất ngờ xuất hiện ở giữa họ. Harry không bỏ lỡ cái cách mà Leo thọc mạnh một cùi chỏ cảnh cáo vào xương sườn của người Digan. “Tất cả sự hấp dẫn và sự nhẹ nhàng, nhưng mọi khi. Cậu được trông đợi là phải chúc mừng chú rể đấy, phral ạ. Chứ không phải là đe doạ chặt tay chân anh ta đâu.”

“Đó không phải là một lời đe doạ,” người Digan lẩm bẩm. “Đó là một lời hứa.”

Harry bắt gặp cái nhìn chằm chằm của Merripen một cách trực tiếp. “Tôi đánh giá cao sự quan tâm của anh đối với cô ấy. Tôi đảm bảo với anh, tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để làm cô ấy hạnh phúc. Poppy sẽ có mọi thứ mà cô ấy muốn.”

“Tôi tin là một cuộc li hôn sẽ ở đầu danh sách đó đấy,” Leo tự nói ra tiếng.

Harry chiếu cái nhìn đăm đăm lạnh lùng vào Merripen. “Tôi muốn chỉ ra rằng em gái anh kết hôn với tôi một cách tự nguyện. Michael Bayning đáng lẽ có khả năng nhất là phải đến nhà thờ và mang cô ấy đi bằng vũ lực nếu cần thiết. Nhưng anh ta không làm thế. Và nếu anh ta không sẵn sàng chiến đấu vì cô ấy, thì anh ta không xứng với cô ấy.” Anh nhìn thấy từ cái chớp mắt nhanh gọn của Merripen rằng anh đã ghi được một điểm. “Thêm vào đó, sau khi trải qua những nỗ lực để kết hôn với Poppy, thì điều cuối cùng tôi làm mới là ngược đãi cô ấy.”

“Những nỗ lực nào?” người Digan hỏi một cách ngờ vực, và Harry nhận ra rằng anh ta vẫn chưa được kể toàn bộ câu chuyện.

“Đừng bận tâm đến điều đó,” Leo nói với Merripen. “Nếu tôi kể với cậu bây giờ, cậu sẽ chỉ gây ra một khung cảnh đáng xấu hổ ở đám cưới của Poppy thôi. Và nó được trông đợi là công việc của tôi cơ.”

Họ trao đổi một cái nhìn nhanh, và Merripen cằn nhằn điều gì đó bằng tiếng của người Digan. Leo mỉm cười uể oải. “Tôi không biết cậu vừa nói gì đâu. Nhưng tôi nghi ngờ nó là cái gì đó về việc đánh đập người chồng mới cưới của Poppy thành lớp đất phủ rừng.” Anh ngừng lại. “Để sau đi, người anh em,” anh nói. Một cái nhìn của sự thấu hiểu nghiêm túc xuyên qua giữa họ.

Merripen trao cho anh một cái gật đầu cộc lốc và rời đi mà không nói thêm tiếng nào với Harry.

“Và đó là một trong những lúc tâm trạng tốt của cậu ta rồi đấy,” Leo nhận xét, nhìn theo người em rể của mình với sự quý mến mang đầy phiền muộn. Anh đưa sự chú ý của mình trở lại với Harry. Bất chợt, đôi mắt anh ngập tràn một vẻ chán đời mà đáng lẽ phải tốn thời gian của cả một đời người mới có được. “ Tôi e rằng cuộc thảo luận sẽ chả có tác dụng gì trong việc làm giảm nỗi lo lắng của Merripen đâu. Anh ấy đã sống với gia đình này từ khi còn là một đứa trẻ, và sự hạnh phúc của các em gái tôi là mọi thứ đối với anh ấy.”

“Tôi sẽ chăm sóc cô ấy,” Harry nói.

“Tôi chắc chắn là anh sẽ cố gắng. Và dù anh có tin hay không, thì tôi vẫn hy vọng là anh thành công.”

“Cảm ơn anh.”

Leo nhìn chăm chú vào anh với một ánh mắt sắc sảo mà hẳn sẽ làm một người đàn ông thấy phiền muộn với một cảm giác tội lỗi.

“Nhân tiện, tôi sẽ không đi cùng cả gia đình khi họ khởi hành về Hamsphire vào ngày mai.”

“Công việc ở London à?” Harry lịch sự hỏi.

“Phải, một vài bổn phận cuối cùng với nghị viện. Và một vài mối quan tâm hời hợt với kiến trúc- một sở thích của tôi. Nhưng chủ yếu tôi ở lại vì lợi ích của Poppy. Anh thấy đấy, tôi trông mong con bé sẽ muốn rời khỏi anh khá nhanh thôi, và tôi dự định sẽ hộ tống con bé về nhà.”

Harry mỉm cười khinh miệt, bị ngạc nhiên bởi tính vô liêm sỉ của ông anh rể mới. Liệu Leo có bất kì ý tưởng nào về việc Harry có thể huỷ hoại anh bằng bao nhiêu cách, và việc đó có thể được tiến hành dễ dàng đến mức nào không? “Cẩn thận với những gì anh nói,”

Harry êm ái nói.

Đó là dấu hiệu của sự chân thật hoặc sự can đảm mà Leo không hề e ngại. Anh thậm chí đã mỉm cười, mặc dù chẳng có chút hài hước nào trong chuyện này cả. “Có vài thứ anh dường như không hiểu, Rutledge ạ. Anh đã xoay xở để chiếm được Poppy, nhưng anh không có mọi thứ cần thiết để giữ chân được con bé. Do đó, tôi sẽ không đi quá xa. Tôi sẽ ở đây khi con bé cần tôi. Và nếu anh làm hại con bé, cuộc sống của anh sẽ chẳng đáng giá một xu nào cả. Không người nào là không dễ bị trừng phạt cả- thậm chí cả anh cũng không.”

Advertisements

4 phản hồi (+add yours?)

  1. Lieu dao
    Th2 11, 2013 @ 21:42:26

    Cam on ve mon qua thu vi cua ban!

    Phản hồi

  2. kathie
    Th2 27, 2013 @ 11:20:56

    Cám ơn bạn nhiều nhiều

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: