Chapter 16 (part 1) – Tempt Me at Twilight

Ngồi bên chiếc bàn trang điểm, Poppy dặm phấn lên mũi mình và thoa sáp làm từ cánh hoa hồng lên đôi môi mình. Đêm nay nàng và Harry chuẩn bị tham dự một bữa tối được tổ chức ở một trong những phòng ăn riêng, một sự kiện vô cùng trang trọng có sự tham gia của những nhà ngoại giao nước ngoài và các nhân viên chính phủ để thể hiện sự trân trọng đối với vị quốc vương của nước Phổ <vương quốc này không còn tồn tại sau Thế chiến thứ hai, bị chia nhỏ và xát nhập vào Đức, Ba Lan, Thuỵ Sĩ và Liên Xô cũ> đang thực hiện chuyến viếng thăm, Vua Frederick William IV. Mrs. Pennywhistle đã trình bày với Poppy thực đơn, và Poppy đã nhận xét một cách châm biếm rằng với mười món ăn, nàng hy vọng bữa tiệc tối sẽ kéo dài đến tận nửa đêm.

Poppy đang mặc chiếc áo dài đẹp nhất của nàng, chiếc áo vải lụa tím toả sáng lung linh với các tông màu xanh dương và hồng khi ánh sáng chiếu lên nó. Màu sắc độc đáo đó đã được tạo nên bởi một loại thuốc nhuộm màu tổng hợp mới, và nó quá nổi bật đến nỗi hầu như không cần nhiều sự trang trí thêm nào. Phần vạt trên được gấp nếp cầu kì, để cho phần đầu vai của nàng hở ra, và những tầng váy rộng, xếp lớp sột soạt nhẹ nhàng khi nàng di chuyển. Nàng chỉ vừa kết thúc việc dặm phấn thì Harry bước qua cửa và nhàn nhã quan sát nàng. “Không người phụ nữ nào sẽ sánh được với em tối nay,” anh lẩm bẩm.

Poppy mỉm cười và lẩm bẩm lời cảm ơn. “Anh trông rất ổn,” nàng nói, mặc dù “ổn” dường như là một từ ngữ hoàn toàn không thoả đáng để miêu tả chồng nàng.

Harry đẹp trai dữ dội khi đóng bộ sang trọng chỉ gồm màu đen và trắng, cravat của anh mới cứng và trắng muốt, đôi giày được đánh bóng loáng. Anh mặc lên người những thứ trang phục thanh lịch với sự thư thái tự nhiên, quá tự tin và hấp dẫn đến nỗi thật dễ dàng làm sao để quên đi rằng anh tính toán khôn ngoan ích kỉ đến mức nào.

“Đã đến giờ đi xuống cầu thang chưa?” Poppy hỏi.

Kéo một cái đồng hồ ra khỏi túi, Harry xem xét nó. “Mười bốn… không, mười ba phút nữa.”

Hai hàng lông mày của nàng nhướn lên khi nàng thấy chiếc đồng hồ đã mòn vẹt và xước xát thế nào. “Ôi trời. Anh hẳn đã mang theo nó trong một thời gian dài lắm nhỉ.”

Anh ngần ngừ trước khi đưa nó cho nàng. Poppy cẩn thận cầm lấy đồ vật đó. Chiếc đồng hồ nhỏ nhưng nặng trong lòng bàn tay nàng, phần mạ vàng lưu lại hơi ấm từ cơ thể anh. Bật ngón tay để nó mở ra, nàng nhìn thấy mặt kim loại đầy xước xẹo đã không được điêu khắc hay trang trí theo bất cứ cách nào.

“Nó đến từ đâu vậy?” nàng hỏi.

Harry nhét chiếc đồng hồ vào lại túi anh. Vẻ mặt của anh thật khó dò. “Từ cha anh, khi anh nói với ông rằng anh sắp đi London. Ông ấy nói cha ông ấy đã gửi nó cho ông ấy nhiều năm trước, với lời khuyên rằng khi ông ấy trở nên thành công, ông ấy nên kỉ niệm bằng cách mua một chiếc đồng hồ tốt hơn nhiều. Và vì vậy cha anh chuyển nó lại cho anh với cùng lời khuyên như thế.”

“Nhưng anh chưa bao giờ mua một chiếc cho bản thân à?”

Harry lắc đầu.

Một nụ cười bối rối thoáng qua đôi môi nàng. “Tôi sẽ nói rằng anh đã thành công đến mức còn hơn cả đủ để được thưởng một chiếc đồng hồ mới.”

“Vẫn chưa.”

Nàng nghĩ anh phải đang đùa cợt, nhưng không có chút hài hước nào trên vẻ mặt của anh. Bị làm cho rối loạn và hứng thú, Poppy tự hỏi anh có ý định làm giàu đến mức nào, anh muốn tích luỹ quyền lực đến độ nào, trước khi anh quyết định đó là đủ.

Có lẽ không có cái gì giống như là “đủ” cho Harry Rutledge cả.

Nàng bị xao lãng khỏi những ý nghĩ của mình khi anh kéo thứ gì đó ra từ một trong những túi áo khoác của anh, một chiếc hộp hình chữ nhật dẹt bằng da.

“Một món quà,” Harry nói, trao nó cho nàng.

Đôi mắt nàng tròn xoe vì ngạc nhiên. “Anh không cần phải tặng tôi bất cứ thứ gì. Cảm ơn anh. Tôi không đòi hỏi… oh.” Điều đó chỉ kéo dài đến khi nàng mở cái hộp và nhìn thấy một sợi dây chuyền kim cương được đặt trên lớp vải lót bằng nhung như một vũng ánh sáng rực rỡ. Nó là một vòng hoa nặng gồm những bông hoa lóng lánh và những mắt xích bốn thuỳ.

“Em có thích nó không?” Harry hỏi với vẻ không quan tâm lắm.

“Có, dĩ nhiên, nó thật… đẹp đến choáng ngợp.” Poppy chưa bao giờ tưởng tượng việc sở hữu thứ trang sức như vậy. Sợi dây chuyền duy nhất nàng có là cái có một viên ngọc đơn trên một dây móc. “Liệu tôi… liệu tôi có nên đeo nó tối nay không?”

“Anh nghĩ nó sẽ phù hợp với chiếc áo dài này.” Harry lấy sợi dây chuyền ra khỏi cái hộp, đứng ra sau Poppy và nhẹ nhàng lồng nó quanh cổ nàng. Sức nặng lạnh lẽo của những viên kim cương và cái quét qua ấm áp của những ngón tay anh lên gáy nàng đã gợi lên một cái rùng mình. Anh vẫn ở phía nàng, hai tay anh yên vị êm ái trên đường cong của cổ nàng, di chuyển trong một cái vuốt ve ấm áp sang đầu vai nàng. “Thật đáng yêu,” anh lẩm bẩm. “Mặc dù không thứ gì xinh đẹp được như làn da trần của em cả.”

Poppy nhìn đăm đăm vào tấm gương, không phải vào khuôn mặt đỏ bừng của nàng, mà là vào hai bàn tay anh trên da nàng. Họ cùng giữ im lặng, nhìn hình ảnh phản chiếu cùng nhau của hai người như thể họ là hai hình thể được bọc trong lớp băng. Hai bàn tay anh vuốt ve đầy vẻ thấu hiểu, như thể anh đang chạm vào một tác phẩm nghệ thuật vô giá. Bằng phần đầu của ngón giữa, anh lần theo đường xương bả vai của nàng đến chỗ hõm ở cổ họng. Cảm thấy thật bối rối, Poppy kéo mình ra khỏi hai tay anh và đứng lên đối diện với anh, trong khi đi quanh chiếc ghế nhỏ. “Cảm ơn anh,” nàng xoay xở để lên tiếng. Một cách thận trọng nàng di chuyển để ôm lấy anh, cánh tay nàng trượt lên vai anh.

Đó là nhiều hơn những gì Poppy định làm, nhưng có gì đó trong vẻ mặt của Harry đã làm nàng xúc động. Nàng thỉnh thoảng nhìn thấy cùng biểu cảm đó trên khuôn mặt của Leo thời thơ ấu, khi anh bị bắt gặp trong những trò nghịch ngợm và phải đi tới chỗ mẹ của họ với một bó hoa hoặc một vài món đồ nhỏ bé quý giá nào đó.

Hai cánh tay của Harry vòng quanh nàng, kéo nàng dựa gần hơn vào anh. Anh có mùi hương thật thơm tho, và anh ấm áp và rắn chắc bên dưới những lớp vải lanh, vải lụa hay len. Làn hơi thở dịu dàng của anh lên cổ nàng không đều đặn về đoạn cuối.

Nhắm mắt lại, Poppy để mình dựa vào anh. Anh hôn lên một bên cổ họng nàng, di chuyển dần lên chỗ nối giữa cổ và quai hàm của nàng. Nàng cảm thấy hơi ấm từ gan bàn chân lên đến tận đỉnh đầu mình. Nàng nhận ra thứ gì đó thật đáng ngạc nhiên trong vòng ôm này, một cảm giác an toàn. Họ vừa vặn với nhau một cách dễ chịu, sự mềm mại và sự rắn chắc, sự dẻo dai và sự căng cứng. Dường như mọi đường cong của nàng được tương thích một cách hoàn hảo với những đường nét nam tính của anh. Nàng hẵn đã rất muốn đứng dựa vào anh, bên anh, trong một khoảng thời gian dài hơn.

Nhưng Harry chọn giành lấy nhiều hơn những gì được đề nghị. Bàn tay anh đưa lên một bên đầu nàng, ngả nàng ra sau chỉ vừa đúng vào góc nghiêng để hôn nàng. Khuôn miệng anh hạ xuống nhanh chóng. Poppy nghiêng đi và vặn mình tránh khỏi anh, suýt nữa gây ra một sự va chạm lúng túng giữa đầu của hai người. Nàng quay lại để đối mặt với anh, sự từ chối được dính trên vẻ mặt nàng.

Sự lảng tránh dường như làm Harry sững sờ. Những tia phẫn nộ bừng bừng trong đôi mắt anh, như thể nàng đã hết sức không công bằng. “Dường như lệnh cấm đoán lên những điệu bộ đóng kịch trong sáng đã được gỡ bỏ.” <ý là a cho rằng chị tránh nụ hôn là điệu bộ đóng kịch giả vờ trong trắng @@>

Poppy đáp lại với vẻ nghiêm trang cứng nhắc. “Tôi không nghĩ đấy là đóng kịch nếu tránh đi khi tôi không muốn được hôn.”

“Một sợi dây chuyền kim cương cho một nụ hôn. Đấy là một sự mặc cả tồi đến thế à?”

Hai gò má nàng đỏ lên. “Tôi đánh giá cao sự hào phóng của anh. Nhưng anh sai lầm khi nghĩ rằng anh có thể mua hay dự tính sự chấp nhận quan hệ vợ chồng của tôi. Tôi không phải là một cô ả tình nhân, Harry.”

“Rõ ràng là thế. Bởi vì đổi lại cho một sợi dây chuyền như thế, một cô ả tình nhân sẽ đi đến cái giường kia, nằm đó một cách sẵn lòng và đề nghị làm bất cứ cái gì mà anh muốn.”

“Tôi không bao giờ từ chối anh những quyền lợi hôn nhân của anh,” nàng nói. “Nếu anh mong, tôi sẽ sẵn lòng đi đến cái giường kia và làm bất cứ điều gì anh muốn, ngay lập tức. Nhưng không phải bởi vì anh đã tặng tôi sợi dây chuyền, như thể nó là một phần của vụ giao dịch nào đó.”

Không những không nguôi giận, Harry lại nhìn nàng chăm chú với sự tức tối dồn tụ lại. “Ý nghĩ rằng em nằm đó như một kẻ chịu đày đoạ trên bàn thờ hiến tế không phải là những gì mà anh có trong đầu.”

“Tại sao việc tôi sẵn sàng dâng hiến cho anh lại không đủ?” Poppy hỏi, sự bình tĩnh của nàng đang bốc cháy.

“Tại sao tôi phải háo hức được nằm cùng anh, khi anh không phải là người chồng mà tôi muốn chứ?”

Đúng cái giây phút những từ ngữ đó thoát khỏi môi nàng, Poppy đã thấy hối hận vì chúng. Nhưng đã quá muộn. Đôi mắt của Harry trở nên lạnh lẽo. Đôi môi anh tách ra, và nàng tự chuẩn bị bản thân để đón nhận, biết rằng anh định nói cái gì đó gây tổn thương nghiêm trọng.

Thay vì vậy, anh lại quay đi và rời khỏi phòng.

Dâng hiến.

Từ ngữ đó lởn vởn, như con ong vò vẽ, trong tâm trí Harry. Liên tục châm chích. Dâng hiến cho anh… như thể anh là con cóc ghẻ đáng ghê tởm, kho mà một số những người phụ nữ đẹp nhất London đã khẩn nài để có được sự chú ý của anh. Những người phụ nữ cuốn hút, hoàn mỹ với những khuôn miệng và đôi bàn tay láu lỉnh, sẵn sàng thoả mãn những ham muốn kỳ lạ nhất của anh… trên thực tế, anh có thể có được một trong số họ tối nay. Khi tâm trạng của anh đủ bình tĩnh để anh có thể hành động một cách bình thường, Harry quay lại phòng ngủ của Poppy và thông báo với nàng rằng đã đến giờ đi xuống để ăn tối. Nàng gửi cho anh một cái nhìn nhanh vẻ cảnh giác, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng nàng đủ khôn ngoan khi giữ miệng mình đóng kín.

Anh không phải người chồng mà tôi đã muốn.”

Và anh sẽ không bao giờ phải. Chẳng có kế hoạch hay sự thao túng nào có thể thay đổi được nó cả. Nhưng Harry sẽ tiếp tục sử dụng hết quyền hành của mình. Poppy là của anh một cách hợp pháp, và Chúa biết rằng anh có tiền bạc ủng hộ mình. Thời gian sẽ phải chăm lo nốt phần còn lại.

Bữa tối sang trọng là một thành công mỹ mãn. Mỗi lần Harry liếc về phía đầu kia của chiếc bàn dài, anh lại thấy Poppy đang làm tròn phận sự của mình một cách tuyệt vời. Nàng thư thái và mỉm cười, tham gia vào cuộc đối thoại, như thể đang làm mê hoặc những người đồng hành của mình. Nó chính xác giống như Harry đã trông đợi: cùng những tính cách đã bị cho là lỗi lầm ở một cô gái chưa kết hôn thì lại được khen ngợi ở một người phụ nữ đã kết hôn. Những sự quan sát nhanh nhạy và sự thích thú đối với cuộc đối thoại đang diễn ra làm nàng lôi cuốn hơn nhiều so với một quý cô thượng lưu e dè luôn đi kèm một cái nhìn cúi gằm nhu mì.

Nàng đẹp đến choáng ngợp trong chiếc áo dài màu tím, cái cổ mảnh dẻ được  bao quanh bởi những viên kim cương, mái tóc nàng lộng lẫy với ngọn lửa tối màu. Tạo hoá đã phù hộ nàng bằng sắc đẹp dồi dào. Nhưng chính nụ cười của nàng đã làm nàng hấp dẫn đến không thể cưỡng lại được, một nụ cười quá ngọt ngào và thông minh đến nỗi nó sưởi ấm anh từ trong ra ngoài. Harry ước nàng sẽ mỉm cười với anh như thế. Nàng đã, lúc mới đầu. Phải có thứ gì đó sẽ thuyết phục được nàng trở lại nhiệt tình với anh, thích anh một lần nữa. Mọi người đều có một điểm yếu. Trong khi chờ đợi, Harry lén lút liếc nhìn qua nàng bất cứ khi nào anh có thể, người vợ đáng yêu và xa cách của anh… và anh uống rượu trong những nụ cười mà nàng trao cho những người khác.

Advertisements

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lieu dao
    Th3 21, 2013 @ 21:51:39

    Thanks ban nhieu,Mong chap moi cua ban.

    Phản hồi

  2. jamiehuynh21
    Th3 22, 2013 @ 13:46:54

    ngồi hóng chap mới của bạn thôi!!!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: