Chapter 19 (part 1) – Tempt Me at Twilight

Mrs. Meredith Clifton đã phải mất tới ba tháng theo đuổi hết sức kì công trước khi cô ả cuối cùng cũng dụ dỗ được Leo, tức Lord Ramsay lên giường với mình. Hay chính xác hơn, là sắp sửa dụ dỗ được ngài ấy lên giường với mình. Là quý phu nhân trẻ tuổi và đầy khêu gợi của một viên sĩ quan hải quân Anh lỗi lạc, cô ả thường xuyên bị bỏ mặc cho tự xoay xở lấy thân trong khi ông chồng đang ở ngoài đại dương xa xôi. Meredith đã ăn nằm với mọi người đàn ông ở London xứng đáng để lên giường cùng – dĩ nhiên là ngoại trừ một nhúm những người đàn ông đã kết hôn mà trung thành đến mức đáng giận ra – nhưng rồi cô ả nghe về Ramsay, một người đàn ông được cho là cũng trơ tráo về tình dục như nàng vậy.

Leo là một người đàn ông của những sự trái ngược đầy trêu ngươi. Anh là một người đẹp trai, có mái tóc sẫm màu và đôi mắt xanh dương, với một vẻ hấp dẫn lành mạnh và đúng đạo đức… nhưng anh bị đồn đại là có khả năng làm người ta ghê tởm với những trò trác táng đồi bại. Anh tàn nhẫn nhưng dịu dàng, nhẫn tâm nhưng sâu sắc, ích kỷ nhưng quyến rũ. Và từ những gì mà cô ả đã nghe được thì anh là một người tình vô cùng hoàn hảo.

Bây giờ, ở trong phòng ngủ của Leo, Meredith đứng im trong khi anh cởi quần áo của cô ta. Anh tốn thời gian để tháo một hàng những chiếc cúc áo ở trên lưng cô ả. Rụt rè lùi lại, cô ả để cho lưng những ngón tay mình vuốt lên chiếc quần của anh. Cảm giác từ anh khiến ả rên lên ư ử.

Ả nghe thấy Leo bật cười, và anh đẩy bàn tay thăm dò của ả ra. “Bình tĩnh nào, Meredith.”

“Anh không thể biết được tôi đã trông đợi đêm nay nhiều thế nào đâu.”

“Thật là xấu hổ. Tôi rất kém khi ở trên giường.” Một cách nhẹ nhàng anh cởi chiếc váy của ả ra. Cô ả run lên khi cảm thấy cái vuốt ve thăm dò của những đầu ngón tay anh ở phần lưng trên của mình. “Anh đang đùa cợt rồi, đức ngài của tôi.”

“Cô sẽ hiểu ra sớm thôi, phải không?” Anh vuốt những lọn tóc của cô ta ra khỏi gáy và hôn lên đó, để cho lưỡi anh chà lên làn da cô ả.

Sự đụng chạm nhẹ nhàng và gợi tình khiến Meredith thở hổn hển. “Anh có bao giờ nghiêm túc về bất cứ điều gì chưa?” ả xoay xở để hỏi.

“Không. Tôi thấy cuộc sống này tốt bụng với những người nông cạn hơn.” Xoay cô ta lại, Leo kéo cô ta áp sát lên khung người cao lớn, cơ bắp rắn rỏi của anh.

Và trong ngọn lửa dai dẳng, chậm rãi của một nụ hôn, Meredith nhận ra rằng cô ta cuối cùng cũng đã gặp được một kẻ lợi dụng người khác mà có sức cám dỗ hơn, ít vụng về gượng gạo hơn bất kì ai cô ta từng gặp. Khả năng tình dục của anh thật lạ là lại mạnh mẽ vì hoàn toàn không có tình cảm hay sự dịu dàng. Đó là về xác thịt thuần tuý, không bị kiềm chế. Bị hút hết tâm trí vào nụ hôn, Meredith để thoát ra một tiếng rên nhỏ kích động khi anh ngừng lại.

“Cái cửa,” Leo nói.

Một tiếng gõ cửa ngập ngừng khác.

“Lờ nó đi,” Meredith nói, cố gắng trượt hai cánh tay ả quanh vùng thắt lưng không chút mỡ thừa của anh.

“Tôi không thể. Những người hầu của tôi sẽ không để cho tôi lờ họ đi. Tin tôi đi, tôi đã thử rồi.” Thoát khỏi cô ta, Leo đi đến chõ cửa, mở nó ra với một tiếng cạch, và nói ngắn gọn, “Nên có một vụ hoạ hoản hay một tội ác nghiêm trọng đang diễn ra thì tốt hơn, còn không thì tôi thề là anh sẽ bị sa thải.”

Một tiếng lẩm bẩm từ người hầu, và giọng của Leo thay đổi hẳn, lời nói ngạo mạn biến mất. “Chúa lòng lành. Nói với con bé rằng tôi sẽ xuống ngay. Mang cho con bé trà hay thứ gì đó đi.” Cào bàn tay lên những lớp tóc ngắn màu nâu sẫm, anh bước tới tủ quần áo và bắt đầu tìm kiếm trong một hàng áo vét. “Tôi e rằng cô sẽ phải rung chuông gọi một người hầu lên để giúp cô mặc trang phục lên thôi, Meredith ạ. Khi cô đã sẵn sàng, các người hầu của tôi chắc chắn sẽ hộ tống cô ra ngoài để lên xe ngựa ở cửa sau.”

Miệng cô ta rớt xuống. “Cái gì? Tại sao chứ?”

“Em gái tôi đã đến đây mà không báo trước.” Ngừng lại trong nỗ lực tìm kiếm, Leo ném một ánh mắt hối lỗi qua vai mình. “Một lần khác, có thể chứ?”

“Hoàn toàn chắc chắn là không,” Meredith phẫn nộ nói. “Ngay bây giờ.”

“Không thể được.” Anh kéo ra một cái áo khoác và khoác nó lên vai. “Em gái tôi cần tôi.”

Em cần anh! Nói cô ta quay lại vào ngày mai đi. Và nếu anh không để cô ta biến đi thì anh sẽ không bao giờ có một cơ hội nữa với em đâu.”

Leo mỉm cười. “Đó là sự uổng phí của tôi rồi, tôi chắc thế.”

Sự dửng dưng của anh thậm chí còn khuấy động Meredith nhiều hơn nữa. “Oh, Ramsay, làm ơn đi mà,” cô ta nóng nảy nói. “Thật là không cao thượng khi để một quý cô phải đợi!”

“Nó còn hơn cả không cao thượng ý chứ, em yêu. Nó là một cái tội đấy.” Khuôn mặt của Leo dịu đi khi anh đi tới chỗ cô ả. Cầm lấy tay cô ta, anh nâng nó lên để hôn vào mặt sau của từng ngón tay một. Đôi mắt anh phản chiếu sự thích thú đầy nuối tiếc. “Đây chắc chắn không phải những gì tôi đã lên kế hoạch cho tối nay. Tôi xin lỗi. Chúng ta hãy thử lại vào một ngày nào đó khác nhé. Bởi vì, Meredith ạ… tôi hoàn toàn không hề kém khi ở trên giường đâu.” Anh hôn cô ta nhẹ nhàng, và mỉm cười với vẻ ấm áp được tạo ra một cách vô cùng thành thục mà cô ra gần như đã tin rằng nó là thật. Poppy đợi ở căn phòng khách riêng nhỏ nhắn ở phía trước của toà dinh thự. Nhìn thấy dáng người cao lớn của anh trai mình bước vào phòng, nàng đứng lên và ào tới chỗ anh. “Anh Leo!”

Anh siết lấy nàng thật chặt. Sau cái ôm ngắn ngủi, vững chắc, anh giữ lấy nàng trong chiều dài cánh tay mình. Tia nhìn của anh dò xét nàng.

“Em vừa rời khỏi Rutledge?”

“Vâng.”

“Em duy trì được lâu hơn một tuần so với thời gian anh nghĩ,” anh nói, không phải với vẻ tàn nhẫn. “Chuyện gì đã xảy ra?”

“À, em nên bắt đầu với-” Poppy cố ra vẻ thực tế mặc dù đôi mắt nàng đã ngập nước. “Em không còn là một trinh nữ nữa.”

Leo trao cho nàng một cái nhìn giả vờ xấu hổ. “Anh cũng không,” anh thú nhận. Một tiếng cười khúc khích đầy miễn cưỡng thoát ra từ nàng.

Leo lục lọi trong áo khoác của anh để tìm một chiếc khăn tay, nhưng không thành công. “Đừng không, em yêu quý. Anh không có khăn tay, và trong bất kì trường hợp nào thì sự trong trắng cũng gần như không thể tìm lại được một khi em đã đánh mất nó.”

“Đó không phải là lí do tại sao em khóc,” nàng nói, chà gò má ướt của nàng lên vai anh. “Leo… Em đang rối bời. Em cần phải nghĩ về một số thứ. Anh sẽ đưa em về Hampshire nhé?”

“Anh đang đợi em hỏi đây.”

“Em e rằng chúng ta sẽ phải khởi hành ngay lập tức. Bởi vì nếu chúng ta đợi quá lâu thì anh Harry có lẽ sẽ ngăn chúng ta đi bất cứ đâu.”

“Em yêu, anh ta có là quỷ cũng không thể ngăn được anh đưa em về nhà. Tuy nhiên nói thì nói vậy thôi… đúng là chúng ta vẫn nên đi ngay. Anh thích ngăn chặn sự đối đầu bất cứ khi nào có thể hơn. Và anh nghi ngờ rằng Rutledge sẽ tiếp nhận điều đó vô cùng dễ dàng khi anh ta khám phá ra rằng em đã rời khỏi anh ta.” <ý là anh Leo cho rằng a Harry chả đau đớn gì khi chị bỏ đi>

“Không,” nàng dứt khoát nói. “Anh ấy sẽ tiếp nhận nó một cách khá nặng nề. Nhưng em không rời khỏi anh ấy vì em muốn kết thúc cuộc hôn nhân của mình. Em bỏ đi bởi em muốn bảo vệ nó.”

Leo lắc đầu, cười mỉm. “Có sự logic của nhà Hathaway trong em. Điều làm anh lo lắng là anh không hiểu hoàn toàn.”

“Anh hiểu-”

“Không, em có thể giải thích khi chúng ta lên đường. Giờ thì đợi ở đây. Anh sẽ đi gọi người đánh xe và bảo những người hầu chuẩn bị xe ngựa.”

“Em xin lỗi vì đã gây rắc rối-”

“Oh, họ đã quen với việc đó rồi. Anh là chuyên gia của những chuyến đi gấp gáp.”

Chắc chắn phải có đôi chút sự thật trong tuyên bố của Leo, bởi vì một chiếc rương đã được thu xếp và cỗ xe cũng sẵn sàng với một tốc độ đáng kinh ngạc. Poppy đợi bên lò sưởi phòng khách cho đến khi Leo bước qua cánh cửa.

“Chúng ta sẽ đi ngay,” anh nói. “Đến đây nào.”

Anh đưa nàng đến cỗ xe ngựa của anh, một phương tiện du hành dễ chịu và được lắp lò xo tốt có những chiếc ghế được bọc dày dặn. Sau khi sắp xếp mấy cái gối vào trong góc, Poppy ngả người ra sau để chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài. Sẽ phải mất nguyên một đêm để tới được Hampshire, và mặc dù các con đường đã được đắp đá dăm trong một lần tu sửa tươm tất thì vẫn có rất nhiều đoạn lởm chởm gồ ghề.

“Em xin lỗi vì đến tìm anh vào một giờ muộn như thế này,” nàng nói với anh trai. “Không nghi ngờ gì là anh hẳn sẽ ngủ rất ngon giấc ngay lúc đó nếu em không xuất hiện.”

Điều đó tạo ra một nụ cười toe toét mau lẹ. “Anh không chắc về điều đó,” Leo nói. “Nhưng bất kể thế nào- giờ là lúc đi Hampshire. Anh muốn gặp Win và cái kẻ cục súc nhẫn tâm mà con bé đã kết hôn cùng, và anh cũng cần kiểm tra điền trang và các tá điền.”

Poppy cười nhẹ, biết rằng Leo quý cái người được gọi là “kẻ cục súc nhẫn tâm” ấy đến chừng nào. Merripen đã giành được sự biết ơn không dứt của Leo vì đã xây dựng lại và quản lý tốt điền trang. Họ thường giao tiếp qua thư từ, duy trì hai hay ba cuộc cãi vã liên tục vào bất cứ thời gian nào có thể, và tỉ mỉ thưởng thức việc quấy nhiễu đối phương.

Vươn tay đến chỗ mành cửa màu nâu sẫm đã che kín cái cửa sổ ở gần nàng nhất, Poppy nhấc nó lên để nhìn thoáng qua các dãy nhà nhấp nhô, những mặt tường gạch dính đầy các tờ quảng cáo, và mặt tiền của các cửa hiệu mòn vẹt, tất cả chúng đều đang tắm trong bóng đen nhập nhoạng của những ngọn đèn trên phố. London về đêm thật nhơ nhuốc, không an toàn, không thể kiểm soát được. Harry đang ở nơi nào đó ngoài này. Nàng không nghi ngờ gì là anh có thể tự chăm sóc được cho bản thân mình, nhưng ý nghĩ về những gì mà anh có thể đang làm- hay những ai mà anh có thể đang làm cùng- cứ tràn ngập trong nàng cùng với sự sầu muộn. Nàng nặng nề thở dài.

“Anh ghét London vào mùa hè,” Leo nói. “Con sông Thames đang nhanh chóng mang mùi hôi thối kinh tởm vào năm nay.” Anh ngừng lại, ánh nhìn của anh chuyển sang nàng. “Anh cho rằng nhìn vào mặt em thì sẽ không đi đến việc phải lo lắng về chuyện hệ thống xử lý vệ sinh công cộng. Nói cho anh là em đang nghĩ gì đi, em gái.”

“Harry đã rời khách sạn tối nay sau khi-” Poppy im lặng, không thể tìm được một từ nào để mô tả những gì họ vừa mới làm. “Em không biết anh ấy sẽ ra ngoài bao lâu, nhưng tốt nhất là chúng ta nên đi trước anh ấy khoảng tầm mười đến mười hai giờ. Dĩ nhiên, anh ấy có thể quyết định không đuổi theo em, điều đó sẽ đáng buồn như rơi từ đỉnh cao hy vọng vậy, nhưng cũng là một sự khuây khoả. Tuy vậy-”

“Anh ta sẽ đuổi theo,” Leo thẳng thừng nói. “Nhưng em sẽ không phải gặp anh ta nếu em không muốn.”

Poppy lắc đầu ủ ê. “Em chưa bao giờ có những cảm xúc hỗn loạn như thế này về ai đó. Em không hiểu được anh ấy. Tối nay ở trên giường, anh ấy-”

“Đợi đã,” Leo nói. “Một vài điều tốt hơn hết là nên được bàn luận giữa các chị em gái thôi. Anh chắc chắn đây là một trong số đó. Chúng ta sẽ tới Ramsay House vào sáng mai, và em có thể hỏi Amelia bất cứ điều gì em muốn.”

“Em không nghĩ chị ấy sẽ biết bất cứ cái gì về chuyện này.”

“Tại sao không? Em ấy là một người phụ nữ đã kết hôn mà.”

“Phải, nhưng nó là… ừm… một vấn đề của nam giới.”

Leo tái mặt. “Anh cũng sẽ không biết bất cứ điều gì về chuyện này cả. Anh không gặp phải những vấn đề của nam giới. Thực ra, anh thậm chí còn không thích nói cụm từ ‘những vấn đề của nam giới.’”

“Oh.” Đầy vẻ chán nản, Poppy kéo một cái chăn phủ lên đùi mình.

“Chết tiệt. Thế chính xác ra thì cái mà chúng ta đang gọi là một ‘vấn đề của nam giới’ là cái gì? Anh ta gặp vấn đề với việc dựng cờ lên à? Hay nó hạ xuống nửa chừng lên đỉnh?” <anh ơi là anh ^^>

“Chúng ta có phải đang nói về điều đó theo lối ẩn dụ không, hay-”

“Phải,” Leo cam đoan.

“Mọi chuyện đều ổn. Anh ấy…” Poppy cau mày với vẻ tập trung khi nàng tìm kiếm những từ ngữ phù hợp, “… rời khỏi em trong khi cờ vẫn đang tung bay phấp phới.”

“Cậu ta say à?”

“Không.”

“Em đã làm gì hay nói gì đó làm cậu ta rời đi à?”

“Ngược lại mới đúng. Em bảo anh ấy ở lại, và anh ấy không làm thế.”

Lắc đầu, Leo lục tìm trong ngăn nhỏ bên cạnh ghế ngồi của mình và chửi thề. “Quỷ tha ma bắt, rượu của anh đâu cơ chứ? Anh đã bảo bọn người hầu tích trữ đồ uống trong cỗ xe để phục vụ cho chuyến đi rồi mà. Anh sẽ đuổi việc tất cả lũ quỷ ấy.”

“Có nước mà, không được à?”

“Nước là để làm sạch, không phải để uống.” Anh lầm bầm điều gì đó về một âm mưu xấu xa nhằm giữ cho anh tỉnh táo, và rồi thở dài. “Một người đàn ông chỉ có thể phỏng đoán về những động cơ của Rutledge. Thật không dễ dàng gì cho người đàn ông khi dừng lại vào lúc giữa chừng của cuộc làm tình. Nó đặt bọn anh vào một hoàn cảnh vô cùng khó khăn.” Giữ hai tay vòng quanh trước ngực, anh ngắm nàng với vẻ suy đoán. “Anh đề xuất ý kiến triệt để là thực sự đi hỏi Rutledge xem tại sao anh ta lại rời khỏi em tối nay, và thảo luận nó như hai hai con người có trí tuệ. Nhưng trước khi chồng em đến Hampshire, em nên quyết định một vài điều, và đó là liệu em có tha thứ cho cậu ta vì những gì cậu ta đã làm với em và Bayning không.”

Nàng chớp mắt trong sự ngạc nhiên. “Anh có nghĩ là em nên không?”

“Quỷ biết rằng anh sẽ không muốn làm thế nếu anh ở vào vị trí của em.” Anh dừng lại. “Mặt khác, anh đã được tha thứ cho rất nhiều thứ mà đáng lẽ ra anh không bao giờ nên được tha thứ. Mấu chốt là, nếu em không thể tha lỗi cho cậu ta, sẽ không có ích gì trong việc cố gắng trò chuyện về những thứ khác.”

“EM không nghĩ Harry sẽ quan tâm đến việc có được tha thứ không,” Poppy rầu rĩ nói.

“Dĩ nhiên cậu ta có. Những người đàn ông tha thiết mong được tha thứ. Điều đó khiến bọn anh cảm thấy tốt hơn về sự bất lực của mình trong việc học hỏi từ những sai lầm của mình.”

“Em không biết liệu em có sẵn sàng,” Poppy phản đối. “Tại sao em lại phải làm điều đó quá sớm chứ? Không có giới hạn thời gian nào cho sự tha thứ cả, phải không?”

“Đôi khi cũng có đấy.”

“Oh, anh Leo…” Nàng cảm thấy vỡ vụn ra dưới một áp lực của sự không chắc chắn và đau đớn và sự thương cảm.

“Cố gắng ngủ đi,” anh trai nàng lầm bầm. “Chúng ta sẽ có khoảng tầm hai giờ nữa trước khi đến lúc phải đổi ngựa.”

“Em không thể ngủ được vì lo lắng,” Poppy nói, mặc dù một cái ngáp đã vượt ra khỏi sự kiểm soát của nàng.

“Không có ích gì khi lo lắng cả. Em đã biết rõ những gì em muốn làm- em chỉ chưa sẵn sàng chấp nhận nó thôi.”

Poppy ngả người sâu hơn vào trong góc, nhắm mắt lại. “Anh biết rất nhiều về phụ nữ, phải không , anh Leo?”

Một nụ cười xuất hiện trong giọng của anh. “Anh nên hy vọng thế, với việc có tận bốn cô em gái.” Và anh coi sóc nàng khi nàng chìm vào giấc ngủ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: