Chapter 1 (part 1) – The Raven Prince

Dành tặng cho chồng tôi, FRED, chiếc bánh hương việt quất nhiệt tình của tôi- ngọt ngào, chan chát, và luôn làm tôi cảm thấy được an ủi.

Lời cảm ơn

Xin gửi lời cảm ơn tới trợ lý của tôi, SUSANNAH TAYLOR, vì óc hài hước tuyệt vời và sự hỗ trợ không ngừng của cô; tới người biên tập của tôi, DEVI PILLAI, vì sự nhiệt tình phi thường và khiếu thẩm mỹ xuất sắc của cô; và tới người cộng sự phê bình của tôi, JADE LEE, người đã tiếp tế socola cho tôi vào những thời điểm quan trọng và không ngừng lặp lại, “Hãy tin tưởng!”

CHAPTER 1

Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất xa lắm, có một vị công tước nghèo khổ và ba cô con gái của ngài cùng sinh sống…

– từ Hoàng tử Quạ

LITTLE BATTLEFORD, nước ANH

Tháng 3, 1760

Sự kết hợp giữa một con ngựa phi nước đại nhanh kinh khủng, một con đường nhỏ lầy lội có một khúc quanh, và một quý cô đi bộ không bao giờ là tốt cả. Dù trong những điều kiện tốt nhất của trường hợp đó thì tỉ lệ của một kết quả lạc quan vẫn thấp đến thảm hại. Nhưng thêm một con chó- một con chó rất to- thì, Anna Wren thầm nghĩ, thảm hoạ trở thành không thể tránh khỏi.

Con ngựa được nhắc tới đã đột ngột nhảy một cú nghiêng sang bên trên con đường của nó theo như Anna nhìn thấy. Con chó to, vốn đang chạy bên cạnh con ngựa, phản ứng lại bằng cách chạy sát vào nó, điều đó dẫn đến việc con ngựa chồm lên. Những cái móng ngựa to cỡ chiếc đĩa nhỏ vụt lên trong không trung. Và chắc chắn là người cưỡi ngựa cao to trên lưng nó cũng bị hất văng ra. Người đàn ông ngã lên chân nàng như một con chim ưng bị bắn rơi khỏi bầu trời, mặc dù là ít duyên dáng hơn. Đôi chân dài của ông ta sóng soài khi rơi xuống, ông ta làm rơi cả chiếc roi ngựa lẫn chiếc mũ ba sừng, và rồi tiếp đất với một cú bắn tung toé trong một vũng nước nhỏ đầy bùn. Một bức tường nước bẩn vọt tới làm nàng ướt sũng.

 

 

Mũ ba sừng

 

Mọi người, bao gồm cả con chó, im bặt.

Tên ngốc, Anna nghĩ, nhưng đó không phải là những gì nàng nói. Những người goá phụ đáng kính ở một độ tuổi nhất định- ba mươi mốt tuổi hai tháng- sẽ không bật ra những lời nói xúc phạm, dù cho nó phù hợp, vào mặt của những quý ông. Không, quả thực là vậy.

“Tôi rất hy vọng là ngài không bị thương bởi cú ngã,” thay vào đó, nàng nói. “Tôi có thể giúp ngài đứng lên chứ?” Nàng mỉm cười qua hàm răng khép chặt với người đàn ông ướt sũng nước.

Ông ta đã không thèm đáp lại sự lịch sự của nàng. “Cô đang làm cái quỉ gì ở giữa đường hả, đồ phụ nữ ngu ngốc?”

Người đàn ông ráng nhấc mình lên khỏi vũng bùn để đứng cao vượt hơn hẳn nàng theo một cái cung cách đáng ghét mà những quý ông sử dụng để cố làm ra vẻ quan trọng mỗi khi họ vừa mới mới trông rất ngốc nghếch <tự ái đàn ông =.=>. Nước bẩn nhỏ giọt trên khuôn mặt tái nhợt, có vết rỗ của ông ta tạo ra cho ông ta một hình ảnh thật đáng sợ. Những cọng lông mi đen đan khít vào nhau quanh đôi mắt đen hạt huyền, nhưng nó khó có thể bù đắp lại cho cái mũi và cằm to bành cùng đôi môi mỏng, trắng bệch.

“Tôi rất xin lỗi.” Nụ cười của Anna không dao động. “Tôi đang đi bộ về nhà. Đương nhiên, nếu tôi biết rằng ngài cần cả chiều rộng của con đường thì-”

Nhưng rõ ràng là câu hỏi của ông ta chỉ là câu tu từ thôi. Người đàn ông đã bước đi, bỏ rơi nàng và lời giải thích của mình. Ông ta cũng lơ luôn chiếc mũ và cái roi da để đuổi theo con ngựa, quay nó trong một nhịp đều đều chậm rãi, từ tốn đến kì cục.

Con chó ngồi xuống để xem cuộc trình diễn.

Con ngựa, là một con ngựa hồng gày gò, có những đốm sáng khác thường trên bộ lông, đã khiến nó có một vẻ ngoài lốm đốm thiếu may mắn. Nó đảo mắt với người đàn ông và rụt rè bước một vài bước.

“Đúng rồi. Nhảy nhót loạn lên như một ả gái trinh lần đầu tiên bóp vú ý, mày đáng kinh tởm như đống giòi bọ ở dưới da ấy,” người đàn ông ngân nga với con vật. “Khi tao giữ chắc được mày, cái kết quả đê tiện của một con lạc đà bệnh hoạn đàng điếm với một con lừa gù lưng, tao sẽ siết chặt cái cổ ngu si của mày, tôi hứa đấy.”

Con ngựa quay quay đôi tai không phù hợp để nghe tốt hơn giọng nam trung trầm ấm và bước một bước không chắc chắn về phía trước. Anna cảm thông với con vật. Giọng của người đàn ông ngu ngốc giống như một cọng lông trượt trên lòng bàn chân của nàng: tức tối và giày vò cùng lúc. Nàng tự hỏi liệu giọng ông ta có giống thế khi ông ta làm tình với một người phụ nữ không. Người mà sẽ hy vọng ông ta thay đổi các từ ngữ đi.

Người đàn ông tiếp cận đủ gần với con ngựa đang bị hoảng sợ để bắt được dây cương của nó. Ông ta đứng trong một phút, thì thầm những lời tục tĩu; rồi ông ta leo lên con vật đó trong một chuyển động mềm mại. Cơ bắp giữa hai đùi ông ta, lỗ mãng hiện ra trong chiếc quần ống túm ướt nhẹp, siết chặt quanh bụng ngựa khi ông ta quay mũi của nó.

Ông ta nghiêng cái đầu trần về phía Anna. “Quý cô, ngày tốt lành.” Và không một cái liếc nhìn ra sau, ông ta cho ngựa chạy nước kiệu xuống con đường nhỏ, con chó đuổi theo bên cạnh ông ta. Chỉ chốc lát, ông ta đã mất hút. Rồi sau đó, âm thanh tiếng vó ngựa cũng không còn.

Anna nhìn xuống.

Chiếc giỏ của nàng nằm trên vũng nước, những thứ ở bên trong- những đồ mà nàng mua buổi sáng- đổ ra đường. Nàng chắc chắn đã đánh rơi nó khi né tránh con ngựa chồm tới. Bây giờ, một nửa tá trứng đã rỉ ra lòng đỏ vào vũng nước bùn, và một con cá trích nhìn nàng một cách độc địa như thể đổ tội cho nàng vì đã tiếp đất đầy vụng về. Nàng nhặt con cá lên và phủi bụi cho nó. Nó, ít nhất, có thể còn cứu được. Chiếc váy màu xám của nàng, tuy vậy, lại rũ xuống đầy chán nản, mặc dù màu sắc thực cũng không khác gì lắm với lớp bùn đã đóng bánh ở trên nó. Nàng kéo mạnh vào chiếc váy để tách nó khỏi chân mình trước khi thở dài và thả rơi nó. Nàng nhìn qua con đường theo cả hai chiều. Những cành lá hiếm hoi của những cái cây cao quá đầu rung rinh trong cơn gió. Con đường nhỏ vắng vẻ hiu quạnh.

Anna hít một hơi và nói to những từ ngữ vốn bị cấm trước mặt Chúa và trước tâm hồn kiên định của nàng:

“Đồ con hoang!” Nàng nín thở, đợi chờ một tiếng sét hoặc, có khả năng hơn là một cơn đau nhói của tội lỗi đánh tới mình.

Không có gì xảy ra cả, điều đó đáng lẽ phải khiến nàng không thoải mái. Sau tất cả, các quý cô sẽ không nguyền rủa các quý ông, bất chấp sự khiêu khích trêu chọc thế nào đi chăng nữa.

Và nàng, trên hết, là một quý cô đứng đắn, không phải sao?

Advertisements

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Ngân Vũ
    Th8 08, 2016 @ 21:24:10

    Chị dịch hay lắm nha! Cố lên :)) biết truyện của Elizabeth qua The Serpent Prince, giờ lặn lại TRP để xem từ đầu. Chúc chị luôn mạnh khỏe để ra up truyện đều đều nha ❤

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: