Chapter 1 (part 2) – The Raven Prince

Vào lúc nàng lò dò đi tới lối đi bộ ở phía trước điền trang của mình, váy của Anna đã khô thành một đống cứng quèo. Vào mùa hạ, những đoá hoa mọc lên um tùm tràn ngập khu vườn nhỏ ở phía trước khiến cho nó thật vui mắt, nhưng vào thời gian này của năm, mảnh vườn chủ yếu chỉ là bùn đất. trước khi nàng có thể vươn tới, cánh cửa đã mở ra. Một người phụ nữ nhỏ nhắn với những lọn tóc xoăn màu xám nhạt lắc lư ở hai bên thái dương nhìn ngó quanh khung cửa.

“Oh, con đây rồi.” Người phụ nữ vung vẩy một cái thìa gỗ lốm đốm nước sốt, vô tình làm vài rọt rớt lên gò má của bà. “Fanny và mẹ đang làm món thịt cừu hầm, và mẹ thực sự nghĩ là món nước sốt của cô ấy đang được cải thiện. Tại sao ư, vì con khó mà có thể tìm thấy những chỗ bị vón.” Bà nghiêng người tới trước để thì thầm, “Nhưng chúng ta vẫn đang tiếp tục làm bánh hấp.

Mẹ sợ rằng chúng sẽ có một hình dạng khá là khác thường đấy.”

Anna mỉm cười uể oải với mẹ chồng của mình. “Con chắc chắn món hầm sẽ rất tuyệt.” Nàng bước vào đại sảnh chật hẹp và đặt cái giỏ xuống.

Người phụ nữ kia vẫn tươi cười, nhưng rồi mũi bà nhăn lại khi Anna bước qua bà. “Con yêu, có một mùi kì cục phát ra từ…” Bà im bặt và nhìn lên đỉnh đầu của Anna. “Sao con lại đội những lá cây ướt nhẹp lên chiếc mũ của mình thế?”

Anna nhăn nhó và vươn lên để sờ thử. “Con đã gặp phải một tai nạn nhỏ trên đường cái.”

“Một tai nạn?” Mẹ Wren đánh rơi cái thìa trong sự lo âu. “Con có đau không? Tại sao, váy áo của con trông như con đã bị đầm mình vào một chuồng heo ấy.”

“Con khá ổn ạ; chỉ hơi ướt thôi mẹ à.”

“Ừm, chúng ta phải để con thay trang phục khô ráo ngay lập tức, con yêu. Và tóc con nữa- Fanny ơi!” Mẹ Wren tự ngắt lời mình để gọi trực tiếp vào hướng nhà bếp. “Chúng ta phải lau nó. Ý mẹ là tóc con ấy.

Nào, để mẹ giúp con lên lầu trước. Fanny à!”

Một cô gái, với cả khuỷu tay, hai bàn tay đỏ rần, và trên đỉnh đầu là mớ tóc đỏ hoe, rụt rè đi vào đại sảnh. “Gì thế ạ?”

Mẹ Wren dừng lại trên những bậc thang phía sau Anna và dựa vào tay vịn. “Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần là phải nói, ‘Vâng, thưa bà’ rồi? Cô sẽ không bao giờ trở thành hầu gái trong một dinh thự lớn được nếu cô không nói đúng.”

Fanny đứng chớp mắt nhìn hai người phụ nữ. Miệng cô khép hờ.

Mẹ Wren thở dài. “Đi đổ một ấm nước vào để đun đi. Miss Anna sẽ gội đầu.”

Cô gái vội vã chạy vào phòng bếp, rồi lại bất thình lình thò đầu ra. “Vâng, thưa mẹ.”

Đi hết những bậc cầu thang sẽ mở ra một hành lang cực nhỏ. Đến bên trái là căn phòng của người phụ nữ nhiều tuổi hơn; sang bên phải, là của Anna. Nàng bước vào căn phòng nhỏ của mình và đi thẳng đến chiếc gương được treo trên tủ quần áo.

“Mẹ không hiểu thành phố nhỏ này sẽ đi đến đâu nữa,” mẹ chồng nàng hổn hển nói ở phía sau nàng. “Con đã bị té bởi một cỗ xe ngựa đúng không? Một vài gã đánh xe chở thư hoàn toàn vô trách nhiệm. Chúng cứ nghĩ cả con đường là của mình chúng ấy.”

“Con không thể đồng ý với mẹ nhiều hơn được nữa,” Anna đáp lại khi nàng săm soi hình ảnh của mình. Một vòng hoa táo sấy khô đã héo tàn được dùng để trang trí viền của tấm gương, một vật kỷ niệm từ đám cưới của nàng. “Nhưng trong trường hợp của con thì chỉ là một người cưỡi ngựa thôi.” Mái tóc của nàng là một cái ổ chuột, và cũng có lốm đốm bùn trên trán nàng.

“Thậm chí còn tệ hơn thế, những quý ông trên ngựa,” người phụ nữ luống tuổi lẩm bẩm. “Tại sao chứ, mẹ không nghĩ là họ có thể điều khiển được con vật cưỡi của mình, một vài người trong số họ ấy. Nguy hiểm kinh khủng. Họ là mối đe doạ đối với an toàn của phụ nữ và trẻ nhỏ.”

“Vâng.” Anna cởi chiếc khăn choàng lưng, đụng cẳng chân vào một cái ghế khi nàng di chuyển. Nàng liếc quanh căn phòng bé tẹo. Đó là nơi nàng và Peter đã sống suốt cả bốn năm của cuộc hôn nhân của họ. Nàng treo chiếc khăn choàng lên và móc vào cái móc nơi áo khoác của Peter đã từng ở đó. Chiếc ghế nơi anh từng chất đống những cuốn sách luật nặng trịch giờ được sử dụng làm bàn cạnh giường của nàng. Tuy nhiên chiếc lược chải tóc của anh với một vài sợi tóc đỏ dính vào lớp lông cứng thì đã được cất đi từ lâu lắm rồi.

“Ít nhất thì con cũng đã giữ được con cá trích.” Mẹ Wren tiếp tục băn khoăn. “Mặc dù mẹ không biết việc nhúng vào bùn liệu có cải thiện được mùi vị của nó.”

“Không nghi ngờ gì là thế ạ,” Anna lơ đễnh đáp lại. Đôi mắt nàng đang trở về với vòng hoa. Nó đang vụn ra. Không có gì phải thắc mắc cả, bởi vì nàng đã goá chồng được sáu năm rồi. Món đồ dơ dáy. Nó sẽ tốt hơn khi ở trong đống rác ngoài vườn. Nàng xé nó ra để sau đó sẽ vứt đi.

“Nào, con yêu, để mẹ giúp con.” Mẹ Wren bắt đầu tháo móc chiếc váy từ đằng sau lưng. “Chúng ta sẽ phải tẩy sạch nó ngay lập tức. Có cũng kha khá bùn quanh viền áo đấy. Có lẽ nếu mẹ đáp thêm một món đồ trang trí mới…”

Giọng bà nghẹt lại khi nàng nghiêng người đi. “Oh, nhắc mới nhớ, con đã bán dải dây đăng ten của mẹ cho người làm trang phục chưa?”

Anna đẩy chiếc váy xuống đất và bước ra khỏi nó. “Vâng, bà ấy khá là thích dải dây ấy. Bà ấy nói đó là thứ tốt nhất mà bà ấy từng thấy trong một thời gian dài.”

“Ừm, mẹ đã làm dây đăng ten trong suốt gần bốn mươi năm rồi mà.” Mẹ Wren cố gắng trông khiêm tốn. Bà thanh thanh cổ họng. “Bà ấy trả con bao nhiêu cho nó?”

Anna cau mày. “Một siling sáu penny ạ.” Nàng vươn tay tới chiếc áo choàng đã mòn xơ mòn xác. <theo đơn vị tiền Anh cổ trước 1971 thì 1 pao là 20 siling, 1 siling là 12 penny>

“Nhưng mẹ đã làm nó trong suốt năm tháng đấy,” Mẹ Wren thở hắt ra.

“Con biết.” Anna thở dài và tháo mái tóc ra. “Và, như con nói, người thợ làm trang phục đã đánh giá món đồ của mẹ có chất lượng tốt nhất mà. Đó chỉ là vì dải đăng ten không bán được giá cho lắm thôi mẹ à.”

“Nó được giá khi bà ấy cho nó lên vành của một chiếc mũ hoặc một bộ váy,” Mẹ Wren thì thầm.

Anna cau mày đầy thông cảm. Nàng lấy một chiếc khăn tắm xuống khỏi một chiếc móc bên dưới mái hiên, và hai người phụ nữ cùng đi xuống cầu thang trong im lặng.

Ở phòng bếp, Fanny đang đứng canh chiếc ấm nước. Hàng bó thảo được đã sấy khô được treo từ trên những thanh xà nhà màu đen, toả hương ra khắp không khí. Chiếc lò sưởi bằng gạch cũ kĩ chiếm trọn cả một bức tường. Đối diện là một cái cửa sổ có khung treo rèm mở ra khu vườn ở phía sau. Rau diếp mọc đều theo một hàng màu xanh lục nhạt ngay ngắn dọc theo mảnh đất nhỏ, và những cây củ cải trắng và củ cải turnip lúc này cũng đã lên được một tuần rồi.

 

Củ cải turnip (mình cũng chả biết dịch là gì, chỉ thấy từ điển nói là củ cải thui :|)

Mẹ Wren đặt một cái chậu đã sứt mẻ lên chiếc bàn bếp. Trở nên nhẵn mịn bởi nhiều năm lau chùi hàng ngày, chiếc bàn tự hào được đặt ở vị trí trung tâm của căn phòng. Buổi tối họ đẩy nó vào tường để cô hầu gái nhỏ có thể trải một cái nệm rơm ở bên cạnh lò sưởi.

Fanny mang chiếc ấm nước ra. Anna nghiêng cái chậu, và Mẹ Wren rót nước vào đầu nàng. Nước vừa đủ ấm.

Anna soa xà phòng lên tóc nàng và hít một hơi thở sâu. “Con e rằng chúng ta sẽ phải làm gì đó đối với tình trạng tài chính hiện nay.”

“Oh, đừng nói là có thêm những sự tiết kiệm nữa nhé, con yêu,” Mẹ Wren rên rỉ. “Chúng ta đã từ bỏ thịt tươi trừ thịt cừu vào thứ ba và thứ năm. Và cũng đã nhiều năm rồi mà cả hai mẹ con mình đều chưa có bộ váy mới nào cả.”

Anna nhận ra rằng mẹ chồng nàng đã không đề cập đến việc nuôi Fanny. Mặc dù cô gái vốn được cho là người giúp việc kiêm đầu bếp của họ, nhưng trên thực tế cô là cơn bốc đồng của lòng từ thiện ở cả hai người họ. Họ hàng duy nhất của Fanny, ông của cô, đã chết khi cô lên mười. Lúc đó, đã có cuộc họp ở làng về việc gửi cô bé đến viện tế bần nhưng Anna đã bước ra can thiệp, và Fanny sống cùng họ từ đó đến nay. Mẹ Wren đã hi vọng đào tạo cô bé để làm việc  được trong một gia đình lớn, nhưng cho tới nay thì những tiến bộ của cô rất thấp.

“Mẹ đã rất nỗ lực trong những sự tiết kiệm mà chúng ta đưa ra,” Anna nói ngay khi nàng chà miếng xà phòng nhỏ lên da đầu của mình. “Nhưng những khoản đầu tư mà Peter để lại cho chúng ta không cho kết quả tốt như chúng đã từng. Lợi tức của chúng ta đã giảm dần kể từ khi anh ấy đi xa.”

“Thật đáng buồn khi thằng bé để lại cho chúng ta quá ít để sống tiếp được,” Mẹ Wren nói.

Anna thở dài. “Anh ấy không định để lại một lượng nhỏ như thế. Anh ấy chỉ là một người đàn ông trẻ khi cơn sốt đã cướp anh ấy đi.

Con chắc chắn nếu anh ấy còn, anh ấy sẽ gây dựng được nên khoản tiết kiệm đáng kể mà mẹ.”

Thực ra, Peter đã cải thiện được vấn đề tài chính của họ kể từ cái chết của cha anh không lâu trước cuộc hôn nhân của hai người. Người đàn ông luống tuổi ấy từng là một luật sư, nhưng một vài vụ đầu tư nhẹ dạ đã nhấn ông chìm sâu vào sự nợ nần. Sau đám cưới, Peter đã bán ngôi nhà nơi anh được nuôi lớn lên để trả nợ và chuyển cô dâu mới cùng người mẹ goá chồng của anh vào một điền trang nhỏ hơn nhiều. Anh đã làm công việc luật sư cho đến khi anh bị ốm và qua đời chỉ trong vòng hai tuần.

Bỏ lại Anna với công việc quản lý gia đình nhỏ của chính cô. “Mẹ dội cho con với ạ.”

Một dòng nước lạnh ngắt đổ lên gáy và đầu của nàng. Nàng cảm thấy chắc chắn là không còn xà phòng dư lại nữa, rồi vắt cho một lượng nước lớn chảy ra khỏi mái tóc mình. Nàng quấn một cái khăn quanh cổ và nhìn lên. “Con nghĩ con nên tìm kiếm một công việc.”

“Oh, con yêu, chắc chắn không nên như thế.” Mẹ Wren ngồi xuống một chiếc ghế ở nhà bếp. “Những quý cô không làm việc.”

Anna cảm giác miệng mình giật giật. “Mẹ thà để con tiếp tục là một quý cô và cả hai chúng ta cùng phải thiếu ăn ạ?”

Mẹ Wren do dự. Bà dường như thực sự đang cân nhắc đến vấn đề.

“Mẹ đừng trả lời mẹ à,” Anna nói. “Dù gì thì cũng sẽ không đến mức đói ăn đâu ạ. Tuy vậy thì chúng ta thực sự cần tìm cách để mang thêm thu nhập về cho gia đình mình.”

“Có lẽ nếu mẹ làm ra nhiều dây đăng ten hơn. Hoặc, hoặc mẹ có thể thôi ăn thịt hẳn,” mẹ chồng nàng nói với một chút thiếu kiểm soát.

“Con không muốn mẹ phải làm thế đâu mẹ à. Thêm vào đó, Cha cũng đã đảm bảo để con có một nền giáo dục tốt mà.”

Mẹ Wren tươi tỉnh lên. “Cha con là mục sự tốt nhất mà Little Battleford này từng có, Chúa phù hộ cho linh hồn ông ấy.

Ông ấy đã để mọi người cùng được biết quan điểm của mình về việc giáo dục con trẻ.”

“Vâng.” Anna lấy chiếc khăn xuống khỏi đầu và bắt đầu chải mái tóc ướt ra. “Cha đảm bảo con được học đọc và viết cũng như làm tính. Con thậm chí còn biết một chút tiếng Latinh và tiếng Hy Lạp. Con nghĩ con sẽ tìm việc của một gia sư hoặc một người đi kèm vào ngày mai xem sao.”

“Mrs. Lester đáng kính gần như đã mù. Chắc chắn là con rể của bà ấy muốn thuê con để đọc-” Mẹ Wren ngưng lại.

Anna cũng nhận ran gay lúc đó về một mùi chua chua trong không khí. “Fanny à!”

Cô hầu gái nhỏ, người đã dõi theo cuộc trao đổi giữa những người chủ của mình, kêu lên và chạy tới với cái nồi thịt cừu trên lò sưởi. Anna rên rỉ.

Một bữa tối nữa bị khê.

Advertisements

%(count) bình luận (+add yours?)

  1. Lieu dao
    Th8 11, 2013 @ 21:11:48

    Welcome back cutecat!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: