Chapter 1 (part 3) – The Raven Prince

FELIX HOPPLE dừng lại trước cánh cửa thư viện của Bá tước của Swartingham để ngắm nghía lại vẻ ngoài của mình. Bộ tóc giả của ông, với hai lọn quăn dài thuôn chặt như hai cái xúc xích ở hai bên, đã được phủ bột thành một màu hoa oải hương rất hợp <màu xanh nhạt hơi pha đỏ>. Dáng người ông ta- khá gọn gàng đối với một người đàn ông ở tuổi đó- được nhấn bởi chiếc áo gile màu nâu sẫm có viền những chiếc lá nho vàng. Và bít tất của ông ta có những sọc ngang màu xanh dương và cam, đẹp mà lại không hề khoe khoang. Cung cách ăn mặc của ông tự bản thân nó đã là một sự hoàn hảo. Thực sự không có lý do nào để ông phải do dự ở bên ngoài cửa nữa cả.

Ông ta thở dài. Ngài bá tước có một khuynh hướng khá khó chịu là hay gắt gỏng. Là người quản lý bất động sản của Tu viện Ravenhill, Felix đã nghe những tiếng càu nhàu gắt gỏng khó chịu ấy khá thường xuyên trong suốt hai tuần trước đó. Nó khiến ông cảm thấy giống như một trong những người thổ dân bất hạnh được nhắc tới trong những cuốn sách về du lịch phải sống trong bóng tối của những ngọn núi lửa lớn và rất đáng lo ngại. Cái kiểu núi lửa mà có thể phun trào bất kì lúc nào ấy. Tại sao Ngài Swartingham lại chọn cư trú ở Tu viện sau nhiều năm đi xa đầy hạnh phúc, Felix không thể đoán được, nhưng ông có cảm nhận trong sâu thẳm rằng bá tước có ý định lưu lại trong một thời gian rất, rất dài.

Người quản lý rà một bàn tay dọc xuống phía trước chiếc áo gile. Ông tự nhắc nhở mình rằng mặc dù vấn đề mà ông sắp sửa mang tới cho bá tước không dễ chịu gì, nhưng nó không nào bị cho là lỗi của ông được. Do đó, khi đã sẵn sàng, ông gật đầu và gõ vào cánh cửa thư viện.

Có một khoảng lặng và rồi một giọng trầm, chắc chắn gắt lên, “Vào đi.”

Thư viện nằm ở phía tây của toà trang viên, và ánh mặt trời lúc chiều muộn ùa vào qua những cánh cửa sổ lớn chiếm gần hết cả bức tường bên trong. Ai đó có thể nghĩ điều đó khiến cho thư viện là

một căn phòng ngập nắng và ấm áp, nhưng bằng cách nào đó mà ánh nắng lại bị nuốt mất bởi không gian sâu hẳn vào bên trong như hang động này ngay khi nó vừa vào đến căn phòng, để lại gần như cả căn phòng trong phạm vi của bóng tối. Cái trần nhà-với hai tầng cao- được bao bọc trong sắc tối ảm đạm.

Ngài bá tước ngồi cạnh một chiếc bàn kiểu ba-rốc to, cái mà hẳn là sẽ khiến cho một người đàn ông nhỏ nhắn hơn bị lấn át. Gần đó, một cái lò sưởi nỗ lực để reo vui và thất bại thê thảm. Một con chó nâu đốm to tổ chảng nằm dài trước lò sưởi cứ như chết rồi ấy. Felix cau mày. Con chó là phép lai giữa những con mastiff <loài chó cụp tai lớn> và có lẽ là một vài con thuộc giống chó Nga. Kết quả là cho ra đời một con chó xấu xí, ngoại hình kém cỏi khiến cho ông phải cố hết sức để tránh nó.

Chó Mastiff

Chó Nga

Ông thanh thanh lại cổ họng của mình. “Liệu tôi có thể xin vài phút được không, thưa ngài?”

Ngài Swartingham nhìn lên từ tờ giấy trong tay mình. “Thế bây giờ là cái gì đây hả Hoppple? Vào hẳn đi, vào đây. Ngồi xuống trong khi tôi đọc xong cái này đã. Tôi sẽ cho ông sự chú ý của tôi trong một phút.”

Felix bước tới một trong những cái ghế bành trong chiếc bàn gỗ dái ngựa và ngồi xuống, trong khi vẫn canh chừng con chó. Ông sử dụng lệnh hoãn thi hành án đó để nghiên cứu ông chủ của mình nhằm dò xét tâm trạng của ngài ấy. Ngài bá tước cau mày với trang giấy trước mặt mình, những nốt rỗ khiến nét mặt ngài đặc biệt không thu hút. Dĩ nhiên, đó không nhất thiết là một dấu hiệu xấu. Ngài bá tước vẫn có thói quen cau mày.

Ngài Swartingham xé đôi tờ giấy. Ngài tháo cặp kính nửa vầng trăng dùng để đọc của mình và ném trọng lượng đáng kể của mình trở lại chiếc ghế, khiến nó kêu lên ken két. Felix nao núng trong sự thương cảm.

“Sao, Hopple?”

“Thưa ngài, tôi có một vài tin tức không được dễ chịu mà tôi hy vọng ngài sẽ không tiếp nhận một cách quá tồi tệ.” Ông mỉm cười ngập ngừng.

Bá tước nhìn xuống cái mũi to của mình mà không bình luận gì.

Felix kéo mạnh vào cổ tay áo sơmi của mình. “Tin về viên thư ký, Mr. Tootleham, được báo tin về việc khẩn cấp của gia đình buộc anh ta phải đưa đơn xin từ chức khá nhanh chóng.”

Vẫn không có sự thay đổi trong biểu cảm khuôn mặt của bá tước, mặc dù ngài ấy đã bắt đầu gõ những ngón tay lên tay ghế.

Felix nói nhanh hơn nữa. “Dường như cha mẹ của Mr. Tootleham ở London đang ốm liệt giường vì một cơn sốt và cần đến sự trông nom của anh ta. Nó là một cơn sốt virut gây đổ mồ hôi và đi ngoài, kh-khá dễ lây ạ.”

Bá tước nhướn một bên lông mày đen.

“Th-thực tế là hai anh trai, ba chị gái, người bà, người cô, và gia đình mèo của Mr. Tootleham đều đã bị lây và họ hoàn toàn không thể tự xoay xở được nữa.” Felix ngừng lại và nhìn bá tước.

Sự im lặng.

Felix vật lộn kịch liệt để không nói quá nhiều.

“Con mèo?” Ngài Swartingham gầm gừ nhẹ nhàng.

Felix bắt đầu lắp bắp một lời đáp lại nhưng lại bị ngắt bởi một lời nói tục tĩu bị rống lên. Ông nhanh chóng cúi đầu xuống kèm theo sự im lặng mới được luyện tập gần đây khi bá tước cầm lên chiếc ấm bằng gốm và ném nó qua đầu của Felix vào thẳng cánh cửa. Nó đập một cú dữ dội và tạo ra một tiếng keng của những mảnh vỡ rơi ra. Con chó, rõ ràng là đã quá quen với cách cư xử kì cục mà Ngài Swartingham dùng để xả sự cáu giận, chỉ đơn thuần là thở dài.

Ngài Swartingham thở nặng nhọc và đóng ghim Felix bằng đôi mắt màu than đen của mình. “Tôi tin tưởng là ông đã tìm ra được một người thay thế.”

Khăn quàng cổ của Felix bất chợt có cảm giác như thít chặt lại. Ông rà một ngón tay quanh đường riềm phía trên của cái khăn. “Ờm, thực ra, thưa ngài, mặc dù, dĩ nhiên là tôi đã tìm kiếm khá cần cù, và thực tế là tất cả các ngôi làng ở quanh đây hầu như đã được lùng sục, nhưng tôi vẫn chưa-” Ông ta hít sau và bắt lấy ánh mắt của ông chủ mình một cách dũng cảm. “Tôi e rằng tôi vẫn chưa tìm được một thư ký mới ạ.”

Ngài Swartingham không di chuyển. “Tôi cần một thư ký để chép lại bản thảo của tôi cho một loạt các bài thuyết trình được cung cấp bởi Hiệp Hội Ruộng đất trong bốn tuần,” ngài tàn khốc tuyên bố. “Tốt nhất là ai đó ở lại được hơn hai ngày. Đi tìm một người đi.” Rồi ngài lại cầm lên một tờ giấy khác và bắt đầu đọc.

Cuộc hội kiến chấm dứt.

“Vâng, thưa ngài.” Felix nhảy lên khỏi chiếc ghế một cách đầy bất an và chạy vội tới phía cánh cửa. “Tôi sẽ bắt đầu tìm kiếm ngay, thưa ngài.”

Ngài Swartingham đợi cho đến khi Felix gần đến cánh cửa mới quát lên, “Hopple.”

Gần chạy thoát được, Felix rút tay mình khỏi nắm đấm cửa với vẻ tội lỗi. “Thưa ngài?”

“Ông có thời gian cho đến sáng ngày kia.”

Felix nhìn vào mái đầu vẫn cúi gằm xuống của ông chủ mình và nuốt xuống, cảm thấy khá giống với người bạn của Hercules khi lần đầu phải nhìn thấy chuồng ngựa của Augeas vậy <chuồng ngựa của Augeas: là chuồng chứa tới 3000 con bò và không hề dc dọn phân trong suốt ba mươi năm, lượng phân đóng dày đặc thành một lớp dày. Việc dọn chuồng bò của Augeas là một trong mười hai thử thách mà Hercule phải vượt qua và chàng đã dọn nó chỉ trong có một ngày>. “Vâng, thưa ngài.”

EDWARD DERAAF, Bá tước đời thứ năm của Swartingham, đã hoàn thành việc đọc báo cáo được gửi từ bất động sản Bắc Yorkshire của mình và ném nó vào đống giấy lộn cùng với cặp kính của ngài. Ánh nắng từ cửa sổ đang nhạt đi nhanh chóng và sẽ sớm không còn. Ngài đứng lên khỏi chiếc ghế của mình và bước tới để nhìn ra ngoài. Con chó ngồi dậy, vươn vai và chậm rãi bước qua để đứng bên cạnh ngài, dụi vào tay ngài. Edward lơ đễnh vuốt ve đôi tai của nó.

Đây đã là thư ký thứ hai bí mật rời đi vào buổi đêm trong quá nhiều tháng. Người ta sẽ nghĩ ngài là một con rồng. Mỗi viên thư ký đều đã làm chuột nhiều hơn làm người. Mới chỉ thể hiện đôi chút sự cáu giận, cao giọng hơn bình thường là họ đã bỏ chạy trối chết rồi. Nếu một trong những thư ký của ngài từng có dù chỉ một nửa sự dũng cảm của người phụ nữ mà ngày hôm qua ngài gần như là chạy trốn khỏi thì… Đôi môi ngài giật giật. Ngài đã nghe thấy lời đáp đầy châm biếm của cô khi ngài gặng hỏi là tại sao cô lại ở trên đường. Không, người phụ nữ đó vẫn giữ vững được lập trường của mình khi ngài thét ra lửa vào mặt cô. Thật tiếc là những người thư ký của ngài không thể làm điều tương tự.

Ngài cau mày nhìn ra cánh cửa sổ mờ tối. Và rồi có thêm

… Nỗi phiền muộn

bức bối khác. Ngôi nhà thời thơ ấu của ngài không như những gì mà ngài từng nhớ về nó.

Đúng, bây giờ ngài là một người đàn ông. Khi ghé thăm Tu viện Ravenhill lần gần đây nhất, ngài là một chàng thanh niên trẻ tuổi đang đau buồn vì mất đi gia đình mình. Rồi trong suốt hai thập kỷ tiếp sau đó, ngài đã lang thang từ những bất động sản phía bắc của mình tới dinh thự ở London, nhưng không rõ là làm thế nào mà dù cho thời gian có trôi qua bao nhiêu đi chăng nữa thì những nơi đó vẫn không bao giờ cho ngài cảm giác giống như một mái ấm. Chính xác là ngài đã bỏ chạy bởi vì Tu viện sẽ không bao giờ còn giống như khi gia đình ngài từng sống ở đây. Ngài đã trông đợi một số sự thay đổi. Nhưng ngài đã không chuẩn bị sẵn sàng trước sự thê lương ảm đạm này. Cũng như cảm giác cô đơn tồi tệ này. Sự trống trải hết cỡ của những căn phòng đã đánh bại được ngài, chế giễu ngài bằng tiếng cười và ánh sáng mà ngài còn ghi nhớ được.

Gia đình mà ngài tưởng nhớ.

Lý do duy nhất mà ngài kiên quyết trong việc để toà biệt thự hoạt động trở lại là bởi ngài hy vọng mang cô dâu mới của ngài tới đây- cô dâu mới trong tương lai của ngài, người vẫn chưa được quyết định tuỳ thuộc vào sự dàn xếp thành công của bản thoả ước hôn nhân. Ngài sẽ không lặp lại

những sai lầm trong cuộc hôn nhân đầu tiên ngắn ngủi của mình và cũng sẽ không cố để định cư ở nơi nào khác. Trở lại với thời đó, ngài đã nỗ lực để khiến người vợ trẻ của mình được hạnh phúc bằng cách tiếp tục ở lại miền Yorkshire nơi quê nhà của cô. Nó không hiệu quả. Trong những năm tiếp theo kể từ sau cái chết quá trẻ của vợ mình, ngài đã đi tới kết luận rằng cô sẽ không được hạnh phúc ở bất kì nơi nào mà họ chọn để xây dựng tổ ấm của mình.

Edward rời khỏi cửa sổ và rảo bước tới cánh cửa thư viện. Ngài sẽ bắt đầu như ngài đã định; tiếp tục sống ở Tu viện; biến nó trở thành tổ ấm một lần nữa. Nó là ngôi nhà trong thời gian làm bá tước của ngài và là nơi ngài định trồng lại chiếc cây phả hệ gia đình mình một lần nữa. Và khi cuộc hôn nhân đơm hoa kết trái, khi những đại sảnh lại một lần nữa rộn vang tiếng cười của lũ trẻ, chắc chắn vùng đất Tu viện Ravenhill sẽ có sức sống trở lại.

 

Advertisements

3 phản hồi (+add yours?)

  1. M_Anh
    Th8 14, 2013 @ 13:30:05

    Có thể giọi là “Ngài” được không hả kutecate ?

    Phản hồi

  2. M_Anh
    Th8 14, 2013 @ 13:37:53

    Có thể giọi là “Ngài” được không hả kutecate? Mình gợi ý vậy vì mình thấy nhân vật chính này hơi gống nhân vật chính trong truyện “Người tình của tiểu thư Sophia” của Lisa Kleypas do Nhã Nam XB. Họ đều không còn trẻ và đều goá vợ.

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: