Chapter 2 (part 1) – The Raven Prince

Cả ba người con gái của công tước đều đẹp như nhau. Cô chị cả có mái tóc màu đen nhựa đường sẫm hơn cả làm ánh lên những tia sáng màu xanh đen; cô chị hai có những lọn tóc màu rực rỡ như lửa phù hợp với một làn da trắng như sữa; và cô gái nhỏ tuổi nhất có màu vàng tươi, trên cả khuôn mặt và

dáng vóc, vì vậy mà trông cô như thể được tắm trong ánh mặt trời vậy. Nhưng trong ba người thiếu nữ ấy, chỉ có cô em gái út được ban tặng lòng tốt của cha họ. Tên cô là Aurea…

— từ Hoàng tử Quạ

Ai sẽ đoán được rằng lại chỉ có một số lượng rất nhỏ đến thế công việc dành cho những quý cô của tầng lớp thượng lưu ở Little Battleford đây? Anna đã biết rằng tìm kiếm một vị trí là không hề dễ dàng khi nàng rời khỏi ngôi nhà lúc sáng nay, nhưng dù sao thì nàng vẫn bắt đầu với một vài hy vọng nào đó. Tất cả những gì mà nàng cần là một gia đình với lũ trẻ chưa biết đọc biết viết cần một nữ gia sư hoặc một quý bà cao tuổi đáng kính muốn tìm một người giúp cuộn len. Chắc chắn trông đợi như thế không phải là quá nhiều chứ?

Hiển nhiên là có rồi.

Bây giờ đã là giữa trưa rồi. Đôi chân nàng nhức mỏi vì bước thấp bước cao trên những con đường nhỏ đầy bùn đất, và nàng vẫn chưa tìm được một công việc. Mrs. Lester đáng kính chả có tí tình yêu nào đối với văn học. Và dù thế nào chăng nữa thì con rể của bà ấy cũng quá keo kiệt để chịu thuê một người trông nom. Anna cũng đã gõ cửa nhà của một số quý cô khác, gợi ý rằng nàng đang rỗi và sẵn sàng có một công việc, chỉ để hiểu được rằng tất cả họ đều không thể chi trả được cho một người đi kèm hoặc đơn giản là không cần người.

Rồi nàng đến nàng của Felicity Clearwater.

Felicity là cô vợ thứ ba của Điền chủ Clearwater, cái người mà hơn vợ ông ta đến khoảng 30 tuổi. Ngài điền chủ là chủ đất lớn nhất trong địa hạt bên cạnh Bá tước Swartingham. Làm vợ ông ta, Felicity rõ ràng đã tự cho mình là nhân vật thuộc tầng lớp trên của xã hội ở Little Battleford này và cao quý hơn gia đình Wren hèn mọn. Nhưng Felicity lại có hai cô con gái ở vào độ tuổi phù hợp với một nữ gia sư, vì vậy Anna cũng ghé thăm cô ta. Cô đã dành ra nửa tiếng cực kì khó chịu để bắt đầu một cách cẩn thận như một chút mèo bước trên những hòn đá sắc nhọn. Khi Felicity đã hiểu được lý do chuyến viếng thăm của Anna, cô ả vuốt một bàn tay được chăm chút kĩ lưỡng lên kiểu tóc vốn dĩ đã hoàn hào của mình. Rồi cô ta ngọt ngào hỏi về kiến thức nhạc lý của Anna.

Văn phòng mục sư trước đây chưa bao giờ từng chơi đàn clavico <loại đàn có từ thế kỉ 15, là nguồn gốc của đàn dương cầm cổ điển> khi gia đình Anna phụ trách nó. Một sự thật mà Felicity biết quá rõ, bởi vì cô đã từng ghé qua đó trong nhiều dịp khi cô ta còn là một đứa bé gái.

Anna hít một hơi thở sâu. “Tôi e rằng tôi không có bất kì khả năng âm nhạc nào cả, nhưng tôi biết đôi chút tiếng Latin và tiếng Hy Lạp.”

Felicity trượt mở một chiếc quạt và khẽ mỉm cười phía sau nó. “Oh, tôi rất xin lỗi,” cô ta nói khi cô ta bình thường lại. “Nhưng các con gái của tôi sẽ không học bất cứ thứ gì nam tính mạnh mẽ như tiếng Latin hay tiếng Hy Lạp cả. Cái đấy khá là không phù hợp ở một quý cô, cô không nghĩ như thế sao?”

Anna nghiến răng, nhưng vẫn xoay xở được một nụ cười. Cho đến khi Felicity đề nghị cô nên thử vào bếp để xem liệu đầu bếp có cần một cô hầu gái mới để làm công việc dọn dẹp. Mọi chuyện trở nên tồi tệ từ đó.

Lúc này Anna khẽ thở dài. Nàng có lẽ sẽ trở thành một cô hầu gái làm công việc dọn dẹp hoặc tệ hơn thế, nhưng không phải ở nhà của Felicity. Đã đến lúc phải về nhà rồi.

Rẽ vào ngã tư của cửa hàng bán các đồ gia dụng bằng sắt, nàng chỉ kịp tránh được một vụ va chạm với Mr. Felix Hopple đang vội vã đi theo hướng khác. Nàng trượt tới một cú huých của lồng ngực người quản gia ở Ravenhill.Một túi gồm những cái kim, một số chỉ thuê màu vàng và một gói trà nhỏ cho Mẹ Wren rơi từ túi nàng xuống đất. <chị hình như có sức hút với va chạm ý nhỉ =.=>

“Oh, tôi rất xin lỗi, Mrs. Wren,” người đàn ông tốt bụng thở gấp khi ông ta cúi xuống để nhặt các thứ lên. “Tôi cho rằng tôi đã không hề bận tâm nơi đôi chân tôi mang mình đi đâu.”

“Mọi thứ cũng không sao mà.” Anna nhìn vào chiếc áo gile có sọc đỏ tía và tím mà ông ta mặc và chớp mắt. Chúa ơi. “Tôi nghe nói ngài bá tước cuối cùng cũng định cư ở Ravenhill. Ông chắc phải bận rộn lắm.”

Những chuyện ngồi lê đôi mách ở làng đều xì xào về sự xuất hiện trở lại của ngài bá tước bí mật ở vùng lân cận sau quá nhiều năm, và Anna cũng chỉ tò mò như những người khác mà thôi. Thực tế là nàng đã bắt đầu tự hỏi về nhân dạng của quý ông xấu xí, kẻ đã gần như chạy khỏi nàng ngày hôm qua…

Mr. Hopple để bật ra một cái thở dài. “Tôi sợ là vậy.” Ông rút ra một cái khăn tay và lau trán của mình. “Tôi đang điên cuồng tìm kiếm một thư ký mới đáp ứng được quy tắc của ngài ấy. Chả phải một cuộc tìm kiếm dễ dàng gì cho cam. Người đàn ông cuối cùng mà tôi phỏng vấn đã liên tục bôi bẩn tờ giấy của mình, và tôi không hoàn toàn chắc chắn về khả năng đánh vần của anh ta nữa ấy chứ.”

“Đó là một vấn đề ở một thư ký,” Anna lẩm bẩm.

“Đúng vậy.”

“Nếu ông không tìm được ai trong hôm nay, ông cứ nhớ rằng có rất nhiều quý ông ở nhà thờ vào sang chủ nhật,” Anna nói. “Có lẽ ông sẽ tìm được ai đó ở đó đấy.”

“Tôi sợ là sẽ chả được ích lợi gì với tôi đâu. Quy định của ngài ấy nhấn mạnh là ngài ấy phải có một thư ký mới cho đến sáng mai.”

“Sớm thế ư?” Anna mở to mắt nhìn. “Có rất ít thời gian còn lại.” Một ý nghĩ sáng lên.

Người quản gia cố gắng phủi sạch bùn đất khỏi túi kim nhưng không thành công.

“Mr. Hopple,” nàng chậm rãi nói, “bá tước có nói là ngài ấy cần một nam thư ký không ạ?”

“À, không,” Mr. Hopple lơ đễnh đáp lại, vẫn đang bận tâm đến cái túi. “Ngài bá tước chỉ đơn giản là yêu cầu tôi đi thuê một thư ký khác, nhưng cái gì khác-” Ông đột ngột dừng lại.

Anna vuốt phẳng chiếc mũ rơm màu đồng và mỉm cười đầy ngụ ý. “Thực tế là tôi chỉ vừa mới nghĩ rằng tôi có khá nhiều thời gian rảnh rỗi. Ông có lẽ không biết, nhưng giờ tôi đang tay trắng. Và tôi hoàn toàn biết đánh vần như thế nào.”

“Cô không phải đang gợi ý…?” Mr. Hopple trông choáng váng, khá giống với một con cá bơn bị mắc trong một bộ tóc giả màu hoa oải hương.

“Vâng, tôi thực sự nghĩ thế.” Anna gật đầu. “Tôi nghĩ đó là một việc cần thiết. Vậy tôi nên báo cáo ở Ravenhill vào chín hay mười giờ sáng mai?”

“Ờm, chín giờ cô ạ. Ngài bá tước dậy khá sớm. Nh-nhưng thật sự cô, Mrs. Wren-” Mr. Hopple lắp bắp.

“Vâng, thật mà, Mr. Hopple. Vậy nhé. Chuyện này đã được ấn định rồi nhé. Tôi sẽ gặp ông vào chín giờ sáng mai.” Anna vỗ nhẹ vào ống tay áo của người đàn ông tội nghiệp. Ông ta trông không thực sự ổn lắm. Nàng quay đi nhưng rồi lại dừng lại khi nhớ ra một điều rất quan trọng. “Còn một chuyện nữa. Bá tước đề xuất mức lương bao nhiêu thế ạ?”

“Lương ư?” Mr. Hopple chớp mắt. “À, ờm, bá tước trả cho viên thư ký trước ba bảng một tháng. Như vậy ổn chứ cô?”

“Ba bảng.” Đôi môi Anna chuyển động khi nàng lặp lại những từ đó trong im lặng. Hôm nay thật không ngờ lại là một ngày tươi sáng ở Little Battleford. “Vậy là tuyệt rồi.”

“VÀ CHẮC CHẮN RẰNG NHIỀU phòng ngủ ở tầng trên sẽ cần được sửa chữa hoặc cả sơn lại nữa.

Ông nghe rồi chứ, Hopple?” Edward đi xuống khỏi ba bậc thềm cuối ở phía trước Tu viện Ravenhill và rảo bước tới chuồng ngựa, ánh mặt trời lúc chiều muộn tỏa hơi ấm lên lưng ngài. Con chó, vẫn như thường lệ, theo ngài sát gót.

Không có lời đáp lại.

“Hopple? Hopple!” Ngài quay ra, đôi giày ống của ngài tạo ra tiếng lạo xạo trên những viên sỏi vụn, và đồng thời liếc ra sau mình.

“Một lúc thôi, thưa ngài.” Ông quản gia chỉ mới bắt đầu đi xuống những bậc thềm ở phía trước. Ông trông như thể hết hơi. “Tôi sẽ ở đây… trong… một… lúc thôi ạ.”

Edward đợi, gõ nhịp chân, cho đến khi Hopple bắt kịp, rồi ngài lại tiếp tục quanh quẩn ở phía sau. Tới đây nền sân bằng sỏi vụn đã bị thay thế bởi đá sỏi được mài mòn trong khoảng sân nhỏ. “Ông đã nghe rõ về những căn phòng ngủ tầng trên chưa?”

“Ơ, những căn phòng ngủ tầng trên ấy ạ, thưa ngài?” người đàn ông nhỏ thó thở khò khè khi ông nhìn ra những ghi chú trên tay mình.

“Bảo người làm thuê quét dọn chúng đi,” Edward chậm rãi nhắc lại. “Kiểm tra xem liệu chúng có cần sơn không. Hãy cố mà theo kịp lời tôi đi, ông quản gia.”

“Vâng, thưa ngài,” Hopple lẩm bẩm, vội vã viết ngoáy xuống.

“Tôi tin tưởng là ông đã tìm được một thư ký.”

“Ờm, à…” Ông quản gia nhìn chằm chằm vào bản ghi chú của mình một cách có chủ ý.

“Tôi chắc chắn đã nói với ông là tôi cần một người vào sáng mai.”

“Vâng, đúng ạ, thưa ngài, và thực ra tôi cũng có tìm được một-một người mà tôi nghĩ có lẽ sẽ rất ổn-”

Edward dừng lại trước cánh cửa đôi nặng nề dẫn vào chuồng ngựa. “Hopple, ông có kiếm được một thư ký cho tôi hay không hả?”

Ông quản gia hoảng hốt. “Có, thưa ngài. Tôi thực sự nghĩ người ta có thể nói là tôi đã tìm được một thư ký.”

“Vậy tại sao lại không nói thế?” Ngài cau mày. “Có gì sai trái với người đó à?”

“K-không, thưa ngài.” Hopple vuốt lại cái áo gile màu tím xấu xí của mình. “Tôi hứa là thư ký sẽ đáp ứng được khá tốt những yêu cầu của ngài ở vị trí là một, ừm, là một thư ký.” Đôi mắt ông ta dán dính vào con ngựa đảo gió ở trên mái chuồng ngựa.

Cánh quạt đảo gió trên mái nhà

Edward thấy bản thân ngài cũng đang xem xét cái cánh đảo gió. Nó kêu cọt kẹt và chậm rãi quay tròn. Ngài rời ánh mắt khỏi nó và nhìn xuống. Con chó ngồi bên cạnh ngài, đầu nó nghiêng nghiêng, và cũng nhìn cái cánh đảo gió.

Edward lắc đầu. “Tốt. Tôi sẽ vắng mặt vào sáng mai khi cậu ta tới.” Họ bước từ chỗ có ánh mặt trời lúc chiều muộn vào bóng tối của khu chuồng ngựa. Con chó túc tắc đi lên trước, khụt khịt ngửi vào những góc xó xỉnh.

“Vậy nên ông sẽ cần chỉ cho cậu ta bản thảo viết tay của tôi và hướng dẫn chung cho anh ta về nhiệm vụ của mình.” Ngài quay lại. Chỉ là sự tưởng tượng của ngài hay quả thật Hopple trông thư giãn hơn hẳn?

“Vâng, thưa ngài,” ông quản gia nói.

“Tôi sẽ lên London sớm mai và sẽ đi cho tới hết tuần. Cho đến lúc tôi về, anh ta sẽ phải sao chép lại xong những bản thảo mà tôi đã để lại.”

“Tất nhiên ạ, thưa ngài.” Viên quản gia rõ ràng là đang tươi cười.

Edward nhìn ông ta và khịt mũi. “Tôi sẽ rất trông đợi được gặp thư ký mới của mình khi trở về.”

Nụ cười của Hopple nhạt đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: