Chapter 2 (part 2) – The Raven Prince

Tu Viện Ravenhill là một địa danh đáng chán, Anna đã nghĩ thế khi nàng đi trên con đường dẫn đến dinh thự vào sáng hôm sau. Chuyến đi bộ từ làng đến điền trang dài gần ba dặm <1 dặm là khoảng 1,6km>, và hai bắp chân của nàng bắt đầu nhức mỏi. Thật may là ánh mặt trời chiếu rực rỡ. Những cây sồi già đứng tạo thành đường biên của con đường, một sự biến đổi từ những cánh đồng thưa chạy dọc theo con đường từ Little Battleford của lúc trước. Những cái cây đã già đến nỗi hai người đánh xe ngựa có thể đánh xe chạy song song cùng chiều với nhau qua khoảng cách ở giữa chúng.

Nàng rẽ vào một khúc ngoặt, thở hổn hển, và dừng lại. Những cây hoa thủy tiên điểm nhánh cỏ xanh mềm mại bên dưới những cây cổ thụ.

Những nhánh cây phía trên chỉ có một nhúm nhỏ lá non, và ánh mặt trời chiếu xuyên qua chúng mà không gặp bất kì trở ngại nào. Mỗi cây hoa thủy tiên vàng lại tỏa ánh sang trong mờ và đẹp tuyệt vời, tạo nên một xứ sở thần tiên mong manh dễ vỡ.

Kiểu người nào lại rời xa khỏi nơi này trong gần hai thập kỷ cơ chứ?

Anna nhớ lại những câu chuyện kể về dịch bệnh đậu mùa khủng khiếp đã tàn phá Little Battleford trong nhiều năm trước khi gia đình nàng chuyển vào văn phòng mục sư. Nàng biết gia đình của vị bá tước hiện tại đều đã qua đời vì cơn bệnh đó. Cho dù thế, anh ta cũng đã không ít nhất là ghé thăm nơi này trong những năm đó ư?

Nàng lắc đầu và tiếp tục. Chỉ cần đi qua cánh đồng hoa thủy tiên, một bãi cây nhỏ sẽ mở ra và nàng có thể nhìn thấy Ravenhill một cách rõ ràng. Tòa biệt thự cao bốn tầng, xây bằng đá xám theo phong cách cổ điển. Một cánh cửa đơn nằm ngay chính giữa ở tầng một đã chiếm lĩnh mặt tiền. Từ cánh cổng vào, bộ đôi cầu thang uốn dẫn xuống mặt đất. Trong một đại dương của những cánh đồng thưa thớt, mảnh đất Tu viện là một hòn đảo, cô độc và ngạo mạn.

Anna bắt đầu đi trên con đường dài dẫn tới Tu viện Ravenhill, niềm tin của nàng phai nhạt dần khi khoảng cách càng lúc càng gần. Cánh cửa phía trước đó đơn giản là quá oai nghiêm. Nàng ngần ngừ một lúc khi đến gần tòa nhà Tu viện, rồi bất chợt rẽ vào gó ngoặt. Chỉ đi qua chỗ ngoặt là nàng thấy cánh cổng của những người hầu. Cánh cửa đó, cũng cao và là cửa đôi, nhưng ít nhất nàng không phải leo len những bậc thềm bằng đá gra-nít để đến được với nó. Hít một hơi thở sâu, nàng kéo mạnh cái nắm đấm cửa cỡ lớn bằng đồng và đi thẳng vào phòng bếp rộng lớn.

Một người phụ nữ cao lớn với mái tóc vàng nhạt đứng bên một cái bàn khổng lồ ở trung tâm. Bà nhào bột làm bánh, hai cánh tay của bà dồn toàn lực vào cái bát sứ có kích cỡ của một cái ấm đun nước. Những lọn tóc rơi xuống từ búi tóc nhỏ trên đỉnh đầu bà và dính vào mồ hôi trên hai gò má đỏ bừng. Những người khác duy nhất trong căn phòng là một cô hầu gái làm việc quét dọn và một cậu trai đánh giày. Cả ba người cùng quay lại nhìn chằm chằm vào nàng.

Người phụ nữ với mái tóc màu nhạt- chắc là đầu bếp chăng? nhấc hai cánh tay đầu bột lên. “Vâng?”

Anna nâng cằm lên. “Chào buổi sang. Tôi là thư ký mới của ngài bá tước, là Mrs. Wren. Bà có biết Mr. Hopple có thể ở đâu không?”

Không hề đón lấy ánh mắt từ Anna, người đầu bếp la hét với cậu bé trai đánh giày. “Cậu tới đây, Danny. Đi đưa Mr. Hopple tới đây và bảo ông ấy là Mrs. Wren đang ở ngay trong nhà bếp. Đấy, đi nhanh lên.”

Danny cuống quít chạy khỏi nhà bếp, và người đầu bếp lại quay về với đống bột làm bánh của bà.

Anna đứng yên chờ đợi.

Cô hầu gái làm việc quét dọn bên cạnh chiếc lò sưởi cỡ đại nhìn chằm chằm sang, vô thức cào cả vào tay mình. Anna mỉm cười với cô ấy. Cô gái nhanh chóng rời ánh mắt đi chỗ khác.

“Tôi chưa bao giờ nghe về một quý cô làm thư ký trước đây.” Bà đầu bếp vẫn giữ ánh mắt nhìn vào đôi tay mình, nhanh nhẹn nhào nặn chỗ bột. Bà thành thạo tung cả đống bột len bàn và lăn nó thành một quả bóng, những đường cơ trên cẳng tay bà căng lại. “Vậy cô đã gặp ông chủ của ông ấy rồi chứ?”

“Chúng tôi chưa từng được giới thiệu,” Anna nói. “Tôi thảo luận về công việc với Mr. Hopple, và ông ấy không băn khoăn gì về việc tôi trở thành thư ký của ngài bá tước cả.” Ít nhất là giọng nói của Mr. Hopple đã không có tí băn khoăn nào, nàng tự thêm vào ở trong đầu.

Bà đầu bếp lẩm bẩm mà không hề nhìn lên. “Thế là tốt.” Bà mau mắn bẹo ra những mẩu bột cỡ bằng quả hồ đào và lăn chúng thành những viên tròn. Một lượng lớn viên tròn được tạo ra. “Bertha, đi lấy cái khay kia đến cho tôi đi.”

Cô hầu gái lấy cái khay bằng gang đến và xếp những viên bột tròn thành hàng trong chiếc khay. “Ngài ấy cho tôi những cơn ớn lạnh phát run, khi ông ấy quát tháo,” cô ta thì thầm.

Bà đầu bếp liếc một con mắt tức giận và châm biếm vào cô hầu gái. “Kể cả âm thanh của tiếng cú kêu đêm cũng khiến cho cô ớn lạnh phát run ấy chứ. Ngài bá tước là một quý ông tốt bụng. Trả cho tất cả chúng ta một khoản tiền lương thích đáng và cho chúng ta những ngày nghỉ định kì, chính ngài ấy làm đấy.”

Bertha cắn môi dưới của mình khi cô cẩn thận xếp từng viên bột. “Ông ấy có miệng lưỡi sắc bén kinh khủng. Có lẽ đó là lý do tại sao Tootleham rời đi quá-” Cô ta dường như nhận ra bà đầu bếp đang liếc nhìn mình và thình lình ngậm chặt miệng lại.

Sự xuất hiện của Mr. Hopple đã phá vỡ khoảnh khắc im lặng đầy lung túng. Ông ta mặc chiếc áo gile màu tím, cả bề mặt áo thuê những quả anh đào đỏ tươi.

“Chào buổi sáng, chào buổi sáng, Mrs. Wren.” Ông ta hướng một cái liếc nhanh sang bà đầu bếp và cô hầu gái đang dõi theo rồi hạ thấp giọng xuống. “Cô chắc chắn chứ, ờm, về việc đó ấy?”

“Dĩ nhiên rồi, Mr. Hopple.” Anna mỉm cười với người quản gia theo một kiểu mà nàng hy vọng là đầy tự tin. “Tôi đang rất mong chờ được làm quen với ngài bá tước.”

Nàng nghe bà đầu bếp khẽ hừ ở phía sau mình.

“Ah.” Mr. Hopple ho khẽ. “Về việc đó, ngài bá tước đã lên đường tới London làm chút chuyện. Ngài ấy thường dành thời gian ở đó, cô viết đấy,” ông nói bằng tông giọng thân mật. “Gặp gỡ với những quý ông có học thức khác. Ngài bá tước là người được ủy quyền về những vấn đề nông nghiệp.”

Sự thất vọng bắn qua người nàng. “Liệu tôi có nên đợi đến khi ngài ấy trở lại không?” nàng hỏi.

“Không, không. Không cần,” Mr. Hopple nói. “Ông chủ đã để lại một số tài liệu để cô sao chép lại ở thư viện.

Tôi sẽ chỉ đưa cô đến đó thôi nhé, được không?”

Anna gật đầu và theo người quản gia đi khỏi nhà bếp và lên cầu thang phía sau để vào hành lang chính.

Sàn nhà được lát đá cẩm thạch đen và hồng, chạm trổ hoa văn xinh đẹp, mặc dù hơi khó để nhìn trong ánh sáng mờ mờ ở đây.

Họ đi đến cửa chính, và nàng nhìn đăm đăm vào cầu thang lớn. Chúa ơi, nó to kinh khủng. Những bậc thang dẫn lên khu vực chiếu nghỉ có kích cỡ bằng cả căn bếp của nàng và rồi lại tách sang thành hai cầu thang uốn cong dẫn lên tận những tầng tối om ở phía trên. Làm thế quái nào mà một người đàn ông lại sống được ở một ngôi nhà rộng cỡ này hả trời, cho dù ông ta thực sự có một đội quân người hầu đi chăng nữa?

Anna nhận ra rằng Mr. Hopple đang nói chuyện với nàng.

“Viên thư ký trước và, dĩ nhiên, người tiền nhiệm của anh ta làm việc trong phòng làm việc riêng của họ ở dưới cầu thang,” người đàn ông bé nhỏ nói. “Nhưng căn phòng đó khá ảm đạm vắng vẻ. Không phù hợp với một quý cô chút nào. Vì vậy tôi nghĩ tốt nhất là cô nên bắt đầu ở thư viện, nơi ngài bá tước làm việc. Trừ khi,” Mr. Hopple nín thở hỏi dò, “cô thích có căn phòng dành riêng cho mình hơn?”

Ông quản gia đi tới thư viện và giữ cả cho Anna. Nàng đi vào trong và bất chợt dừng lại, buộc Mr. Hopple phải bước tới cạnh nàng.

“Không, không đâu. Căn phòng này quá tuyệt rồi.” Nàng ngạc nhiên với sự bình tĩnh mà giọng nàng thể hiện ra. Có quá nhiều sách!

Chúng xếp ở ba mặt của căn phòng, giáp quanh lò sưởi và cao tới tận trần nhà mái vòm.

Phải có tới hơn một ngàn cuốn sách ở trong căn phòng này. Một cái thang ọp ẹp đứng ở góc phòng trên những bánh xe, rõ ràng để phục vụ cho mục đích duy nhất là lấy những quyển sách ngoài tầm tay. Cứ tưởng tượng việc được làm chủ tất cả những cuốn sách này và có thể đọc chúng bất cứ khi nào muốn.

Mr. Hopple dẫn nàng tới một góc của căn phòng sâu như hang động đó, nơi đặt một chiếc bàn bằng gỗ dái ngựa cỡ cực lớn.

Đối diện với nó, cách một vài feet, là một chiếc bàn bằng gỗ hoa hồng nhỏ hơn.

“Chúng ta ở đây, Mrs. Wren ạ,” ông nhiệt tình nói. “Tôi đã bày sẵn mọi thứ mà tôi nghĩ là cô sẽ cần: giấy, bút lông ngỗng, mực, khăn lau, giấy thấm, và cát. Đây là bản viết tay mà bá tước muốn được chép lại.” Ông ta chỉ một đống giấy cỡ bốn inch xếp lộn xộn. “Có một cái dây rung chuông ở góc xa kia, và tôi chắc chắn bà bếp sẽ rất vui được đưa trà và bất kì món đồ ăn nhẹ nào mà cô muốn. Có chuyện gì khác mà cô muốn nữa không?”

“Oh, không. Tất cả thế là ổn rùi.” Anna vỗ hai tay vào nhau ở trước mặt và cố không tỏ vẻ bị choáng ngợp.

“Không à? À, nhớ bảo tôi nếu cô cần thêm giấy, hoặc bất cứ cái gì khác cho việc này.” Mr. Hopple mỉm cười và đóng cánh cửa đằng sau ông.

Nàng ngồi vào chiếc bàn nhỏ thanh nhã và cung kính rà một ngón tay trên hình chạm khắc bóng loáng. Thật là một món đồ nội thất tuyệt vời. Nàng thở dài và cầm lấy tờ đầu tiên trong bản thảo của ngài bá tước. Một loại chữ viết tay ấn đậm, nghiêng nặng sang bên phải, điền kín cả trang. Đâu đó, các câu văn bị gạch đi và những câu thay thế thì được viết vội dọc theo các lề kèm theo các mũi tên để chỉ chỗ mà chúng sẽ đứng.

Anna bắt đầu chép lại. Chữ viết của nàng tuôn ra nhỏ và gọn. Nàng dừng lại đôi lúc khi cố gắng dịch một từ. Chữ của bá tước thực sự rất xấu. Mặc dù vậy, sau một lúc thì nàng cũng bắt đầu quen với chữ Ys cuộn vòng và chữ Rs được viết nhanh của ngài.

Qua buổi trưa một chút, Anna để chiếc bút lông ngỗng sang một bên và chà lau vết mực ở các đầu ngón tay. Rồi nàng đứng dậy và ngập ngừng kéo lên chiếc dây rung chuông ở góc phòng. Nó im lặng, nhưng có thể một cái chuông đã kêu lên ở nơi nào đó để yêu cầu ai đó mang lên cho nàng một tách trà. Nàng nhìn vào hàng sách ở gần chiếc dây chuông. Chúng rất nặng, những tập sách được chạm nổi với những cái tên tiếng Latin. Tò mò, nàng kéo một cuốn ra. Khi nàng làm thế, một cuốn tập mỏng rơi xuống sàn nhà với một tiếng thịch. Anna nhanh chóng cúi người nhặt nó lên, liếc nhanh đầy tội lỗi về phía cánh cửa. Vẫn không có ai đáp lại cái rung chuông cả.

Nàng quay lại với cuốn sách trong tay mình. Nó được bọc gáy bằng da dê thuộc màu đỏ, cho cảm giác mềm như bơ khi chạm vào, và không hề có tiêu đề. Chi tiết trang trí duy nhất là một cái lông chim màu vàng được chạm nổi trên góc dưới bên phải của cái bìa. Nàng nhíu mày và trả lại sự lựa chọn đầu tiên của nàng vào vị trí cũ, rồi cẩn thận mở cuốn sách bằng da màu đỏ ra. Bên trong, trên một trang trống ở đầu, được viết bằng một loại chữ viết như của trẻ con, Elizabeth Jane de Raaf, cuốn sách của cô ấy.

“Vâng, thưa cô?”

Anna suýt nữa đánh rơi cuốn sách đỏ khi giọng cô hầu gái trẻ vang lên. Nàng vội vã trả nó về giá và mỉm cười với cô hầu. “Tôi tự hỏi liệu tôi có thể có một ít trà được không?”

“Vâng, thưa cô.” Cô hầu gái nhún gối và rời đi mà không có lời nói gì thêm.

Anna liếc nhìn lại vào cuốn sách của Elizabeth nhưng quyết định rằng sự thận trọng đã vượt qua sự dũng cảm và quay trở lại bàn để đợi trà.

Vào lúc năm giờ, Mr. Hopple vội vàng trở lại thư viện. “Ngày đầu tiên của cô thế nào? Không quá vất vả chứ, tôi hy vọng thế?” Ông ta cầm lên một số các tờ giấy đã hoàn thành và liếc qua vài tờ đầu. “Chúng trông rất tốt. Ngài bá tước sẽ hài lòng khi chuyển chúng tới các thợ in.” Ông ta nói với vẻ nhẹ nhõm.

Anna tự hỏi liệu ông ta có phải đã dành cả ngày để lo lắng về khả năng của nàng không. Nàng thu dọn các thứ và, nhìn một lần cuối cái bàn của mình để chắc chắn mọi thứ ở đúng vị trí, chúc Mr. Hopple buổi tối tốt lành và trở về nhà.

Mẹ Wren thình lình vọt tới ngay khi Anna về tới ngôi nhà tranh nhỏ và dồn dập đưa lời hỏi nàng đầy sốt sắng. Thậm chí Fanny còn nhìn nàng như thể làm việc cho bá tước là cực kì hợp thời vậy.

“Nhưng con vẫn còn chưa gặp ngài ấy,” Anna phản đối nhưng không hiệu quả.

Những ngày tiếp theo trôi qua nhanh chóng, và đống giấy đã được sao chép lại cũng dần tăng lên. Chủ nhật là một ngày nghỉ ngơi đáng để hoan nghênh.

Khi Anna trở lại vào thứ hai, Tu viện mang một bầu không khí đầy sự hứng thú. Ngài bá tước cuối cùng cũng đã trở về từ London. Bà bếp thậm chí còn chẳng them nhìn lên khỏi nồi súp mình đang khuấy khi Anna đi vào nhà bếp, và Mr. Hopple không có ở đấy để đón nàng như lệ thường của ông. Anna tự đi tới thư viện một mình, trông chờ việc cuối cùng cũng được gặp ông chủ của mình.

Chỉ để thấy căn phòng không một bóng người.

Oh, tốt thôi. Anna thở ra một hơi đầy thất vọng và đặt cái túi đựng bữa trưa xuống chiếc bàn gỗ hoa hồng. Nàng bắt đầu công việc, và thời gian trôi qua, chỉ bị đánh dấu bởi âm thanh chiếc bút lông ngỗng của nàng chạy lạo xạo trên giấy. Sau một lúc, nàng cảm nhận một sự hiện diện khác và nhìn lên. Anna thở hổn hển.

Một con chó to đứng bên cạnh chiếc bàn của nàng chỉ cách xa có một cánh tay. Loài động vật đó đi vào mà không hề có tiếng động.

Anna buộc bản thân thật yên lặng trong khi cố gắng suy nghĩ. Nàng không sợ những chú chó. Khi còn bé, nàng đã từng có một con chó săn nhỏ dễ thương. Nhưng con chó này là con to nhất mà nàng từng gặp phải. Và không may là nó cũng rất quen thuộc. Nàng đã thấy chính con vật này không tới một tuần trước, chạy bên cạnh người đàn ông xấu xí bị ngã ngựa trên đường cái. Và nếu con vật này ở đây lcus này thì… oh, trời ơi. Anna đứng dậy, nhưng con chó bước một bước về phía nàng và nàng nghĩ tốt hơn là không nên bỏ chạy khỏi thư viện. Thay vì vậy, nàng thở ra và chậm rãi ngồi xuống phía sau. Nàng và con chó mắt đối mắt. Nàng đưa một bàn tay, long bàn tay hướng xuống dưới, cho con chó hít ngửi. Con chó dõi mắt theo cử động của bàn tay nàng, nhưng xem thường hành động đó.

“À,” Anna nhẹ nhàng nói, “nếu mày không di chuyển, thưa ngài, thì tôi ít nhất là cũng có thể tiếp tục với lại công việc của mình.”

Nàng lại nhặt lên chiếc bút lông ngỗng của mình, cố gắng lờ con vật to lớn bên cạnh mình đi. Sau một lúc, con chó ngồi xuống nhưng vẫn nhìn nàng. Khi chiếc đồng hồ trên mặt lò sưởi điểm giờ nghỉ trưa, nàng đặt cây bút xuống và chà xát tay mình. Thận trọng, nàng vươn tay lên quá đầu, chắc chắn là mình cử động một cách chậm rãi.

“Có lẽ mày sẽ muốn ăn trưa gì đó chứ?” nàng lẩm bẩm với con quái vật. Anna mở cái túi bọc vải nhỏ mà nàng mang theo mỗi sang ra. Nàng nghĩ đến việc rung chuông yêu cầu một ít trà để ăn kèm với bữa trưa nhưng không chắc liệu con chó có để nàng đi khỏi cía bàn không.

“Và nếu ai đó không tới để kiểm tra tao,” nàng càu nhàu với con quái vật, “thì tao sẽ bị dán dính vào cái bàn này suốt cả chiều chỉ vì mày mất thôi.”

Cái túi chứa bánh mì và bơ, một quả táo, và một mẩu pho-mát nhọn, được bọc lại trong một tấm vải. Nàng đưa một miếng vỏ bánh mì tới chỗ con chó, nhưng nó thậm chí còn không thèm ngửi.

“Mày kén cá chọn canh chứ gì?” Nàng trệu trạo nhai miếng bánh mì. “Tao đoán mày đã quen ăn bữa tối với gà lôi và sâm-panh.”

Con chó vẫn giữ im lặng.

Anna ăn xong bánh mì và bắt đầu ăn sang quả táo dưới con mắt thận trọng của con quái vật ấy. Chắc chắn nếu nó nguy hiểm thì nó sẽ không được cho phép đi lang thang ở quanh vùng đất Tu viện đúng không? Nàng bớt lại miếng pho-mát sau cùng. Nàng hít vào khi tháo miếng vải cuộn nó và tận hưởng mùi vị hăng hăng. Pho-mát là một thứ khá xa xỉ vào lúc này.

Nàng liếm môi.

Con chó sử dụng thời điểm đó để vươn cổ lên và hít ngửi.

Anna dừng lại với miếng pho-mát đã nửa đường đi tới miệng. Nàng nhìn vào nó đầu tiên và rồi quay lại với con chó. Đôi mắt nó là một màu nâu ướt. Nó đặt một chân nặng nề lên đùi nàng.

Nàng thở dài. “Một ít pho-mát hả, nhà quý tộc?” Nàng bẻ ra một miếng và đưa nó ra.

Mẩu pho-mát biến mất chỉ trong một miếng, để lại một vệt nước bọt chó trên lòng bàn tay nàng, chỗ con chó vừa ăn. Cái đuôi dày lông của nó quét lên tấm thảm. Nó nhìn nàng đầy trông đợi.

Anna nhướn lông mày đầy lạnh lùng. “Mày, quý ngài ạ, là đồ giả mạo.”

Nàng cho con vật quái thai đó phần còn lại của miếng pho-mát. Chỉ khi đó thì nó mới hạ cố để cho nàng vuốt ve đôi tai nó. Nàng đang vuốt lên cái đâu to của nó và nói với nó rằng nó là một người đồng hành đẹp trai, đáng tự hào thì chợt nghe thấy âm thanh của những bước chân đi ủng ở trên hành lang. nàng nhìn lên và thấy Bá tước của Swartingham đang đứng ở cửa, đôi mắt màu đá vỏ chai đậm chiếu vào nàng.

 

Đá vỏ chai

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: