Chapter 3 – The Raven Prince

Một vị hoàng tử đầy uy quyền, không hề biết hãi sợ cả Chúa trời hay con người, đã đến cai trị vùng đất ở phía đông của công tước.

Hắn là một người đàn ông tàn bạo và cũng là một người có lòng tham không đáy. Hắn ghen tỵ với ngài công tước về sự phì nhiêu ở vùng đất của ngài và cả sự sung sướng hạnh phúc của người dân nơi đó. Rồi một ngày, vị hoàng tử tập hợp được một lượng đông đảo những người đàn ông và cùng tiến vào vùng đất nhỏ của ngài công tước, vừa đi vừa cướp bóc đất đai và con người nơi đó cho đến khi đội quân đến được bên ngoài những bức tường của lâu đài ngài công tước.

Vị công tước già leo lên đầu những bức tường có lỗ châu mai và quan sát một biển những tên chiến binh kéo dài từ chỗ những hòn đá của lâu đài ngài tuốt tới tận đường chân trời. Làm thế nào ông có thể đánh bại được mội đạo quân đầy uy lực như vậy đây? Ông khóc cho người dân của ông và cho những cô con gái của ông, những người chắc chắn sẽ bị chúng cưỡng bức rồi giết hại. Nhưng khi ông đứng đó và chìm trong nỗi tuyệt vọng thì ông nghe thấy một giọng nói như tiếng kêu của loài chim thú. “Xin đừng khóc, công tước. Tất cả giờ vẫn chưa mất…”

– từ Hoàng tử Quạ

Edward tạm ngừng động tác bước vào thư viện của mình. Ngài chớp mắt. Một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc bàn dành cho thư ký của ngài.

Ngài kiềm chế thôi thúc bản năng muốn bước lùi lại và kiểm tra lại cái cửa. Thay vào đó ngài mở to mắt mình, nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập trái phép. Nàng là một tạo vật nhỏ nhắn trong bộ váy màu nâu, mái tóc nàng bị giấu trong một chiếc mũ có diềm vải xếp nếp xấu kinh dị. Nàng giữ lưng mình thẳng bang đến mức nó không hề chạm vào chiếc ghế. Nàng trông giống như mọi quý cô khác có phẩm hạnh tốt đẹp nhưng của cải thì không dư dả, ngoại trừ là nàng đang vuốt ve- vì Chúa, là vuốt ve- chính con thú to tướng của ngài. Cái đầu của con vật lười biếng ngả xuống đầy thư giãn, cái lưỡi thì thè xuống dưới cằm như một tên ngốc đờ đẫn, hai con mắt nó khép hờ trong tâm trạng sung sướng.

Edward quắc mắt với nó. “Cô là ai?” anh hỏi nàng bằng giọng điệu trầm khàn hơn anh định tỏ ra.

Khuôn miệng của người phụ nữ mỏng manh đầy nghiêm nghị đã thu hút được ánh mắt của anh. Nàng có cái miệng gợi tình nhất mà anh từng thấy ở một người phụ nữ. Nó rộng, với phần môi trên đầy đặn hơn phần môi dưới, và một khóe môi cong lên. “ Tôi là Anna Wren, thưa ngài. Con chó của ngài tên là gì ạ?”

“Tôi không biết.” Anh chậm rãi bước  vào phòng, chú ý để không di chuyển đột ngột.

“Nhưng” – người phụ nữ nhíu lông mày- “nó không phải con chó của ngài sao?”

Anh liếc nhìn vào con chó và bị thôi miên trong giây lát. Những ngón tay tinh tế của nàng đang vuốt ve trên bộ lông của con chó.

“Nó chạy theo tôi và ngủ bên cạnh giường tôi.” Edward nhún vai hờ hững. “Nhưng nó không có tên gọi nào mà tôi được biết cả.”

Anh dừng lại bên cạnh chiếc bàn gỗ hoa hồng. Nàng sẽ phải di chuyển qua anh để chạy khỏi căn phòng.

Hai hang lông mày của Anna Wren hạ xuống đầy thất vọng. “Nhưng nó phải có một cái tên chứ. Ngài gọi nó như thế nào ạ?”

“Hầu hết thời gian thì tôi không gọi.”

Người phụ nữ này thật giản dị. Nàng có chiếc mũi nhỏ, cao, đôi mắt màu nâu và mái tóc màu nâu- đó là những gì anh có thể nhìn được về mái tóc ấy.

Không có điểm gì ở nàng là khác với một người thường. Ngoại trừ khuôn miệng đó.

Đầu lưỡi nàng lướt nhẹ để làm ẩm khóe môi kia.

Edward cảm thấy con gà trống của mình <cái ấy ý =.=> nhảy lên và cứng lại; anh hy vọng đến chết đi được là nàng sẽ không chú ý và bị sốc đến mức ngây ngốc với tâm hồn của một thiếu nữ. Anh đã bị khuấy động bởi một người phụ nữ ăn mặc tầm thường và lỗi mốt mà anh thậm chí còn chưa làm quen.

Con chó chắc chắn đã chán cuộc trò chuyện. Nó trượt mình ra khỏi bàn tay của Anna Wren và nằm xuống cạnh lò sưởi kèm theo một hơi thở dài.

“Cô cứ đặt tên cho nó nếu cô phải làm thế.” Edward lại nhún vai và đặt những ngón tay của bàn tay phải lên chiếc bàn.

Cái nhìn chằm chằm đánh giá mà nàng đặt lên anh đã khuấy đảo lại một ký ức. Đôi mắt anh mở lớn. “Cô chính là người phụ nữ đã khiến con ngựa của tôi nhảy sang một bên trên đường cái ngày hôm trước.”

“Vâng.” Nàng trao cho anh một cái nhìn của sự ngọt ngào đáng nghi ngờ. “Tôi xin lỗi vì ngài đã ngã nhào khỏi ngựa của mình.”

Xấc xược. “Tôi đã không ngã nhào. Tôi chỉ bị lật khỏi nó thôi.”

“Thật ư?”

Anh sắp sửa tranh cãi về cái từ đó, nhưng nàng lại đưa một tập giấy ra cho anh. “Ngài sẽ để tâm xem xét những gì tôi đã chép lại hôm nay chứ?”

“Hmm,” anh tạo ra một âm thanh đầy lấp lửng.

Anh rút cặp kính từ một túi áo và đặt nó lên sống mũi. Mất một lúc để có thể tập trung vào trang giấy trên tay mình nhưng khi anh chú ý, Edward mới nhận ra chữ viết tay của người thư ký mới của mình. Anh đã đọc những trang chép lại vào tối qua, và trong khi anh tán thành sự gọn gàng trong nét chữ, anh lại tự hỏi về sự ẻo lả đàn bà của nó.

Anh nhìn vào Anna Wren nhỏ nhắn qua cặp kính của mình và khịt mũi. Không phải ẻo lả. Mà là nữ tính. Điều đó giải thích cho sự lảng tránh của Hopple.

Anh đã đọc thêm được một vài câu nữa trước khi một ý nghĩ khác lướt qua trong anh. Edward chuyển một cái liếc nhanh qua bàn tay của người phụ nữ và thấy nàng không đeo nhẫn. Tất cả những người đàn ông quanh đây có lẽ ngại phải tỏ tình với nàng.

“Cô chưa kết hôn à?”

Nàng có vẻ bị giật mình. “Tôi là một góa phụ, thưa ngài.”

“Ah.” Vậy nàng đã được tỏ tình và đã kết hôn, nhưng giờ thì không còn nữa. Giờ đây không người đàn ông bảo vệ nàng cả.

Xuất hiện ngay lập tức sau ý nghĩ đó là một cảm giác đầy tính lố bịch, cho việc có những suy nghĩ muốn ăn tươi nuốt sống với một người phụ nữ tẻ nhạt như này. Ngoại trừ khuôn miệng đó… Anh di chuyển một cách không thoải mái và đưa những suy nghĩ vẩn vơ của mình trở lại với trang giấy mình đang giữ. Không có những vết mực rây hay những lỗi sai chính tả nào mà anh có thể tìm được. Đó chính xác là những gì anh trông đợi từ một góa phụ nhỏ nhắn, xám ngắt tẻ nhạt. Anh thầm cười toe toét.

Ha. Một lỗi. Anh nhìn vào nàng góa phụ qua cặp kính. “Từ này phải là compost <bón phân trộn>, chứ không phải là compose <kết hợp>. Cô không thể đọc được chữ của tôi à?”

Mrs. Wren hít một hơi thở sâu như thể để củng cố sự kiên nhẫn của mình, việc đó khiến cho vùng ngực đầy đặn của nàng căng ra hơn.

“Thực ra, thưa ngài, không, tôi không thể dịch được mọi chữ.”

“Hừ”, anh lầm bầm, thất vọng đôi chút vì nàng đã không tranh cãi. Nàng chắc là phải hít sâu nhiều lần nếu bị làm cho tức phát điên lên.

Anh chấm dứt việc đọc qua các trang giấy và vứt chúng xuống bàn của nàng, nơi chúng trượt tán loạn.

Nàng cau mày với đống giấy tờ cao thấp lộn xộn và cúi xuống để nhặt một tờ bị rơi xuống sàn nhà.

“Các tài liệu này trông khá tốt rồi.” Anh đi tới phía sau nàng. “Tôi sẽ làm việc tiếp ở đây vào cuối chiều nay trong khi cô hoàn thành việc chép lại các bản thảo này cho xong đi.”

Anh vươn qua người nàng để búng một mẩu xơ vải ra khỏi cái bàn. Vào khoảnh khắc đó, anh có thể cảm nhận được sự nóng bỏng của cơ thể nàng và ngửi được mùi hương hoa hồng nhàn nhạt thoảng qua từ hơi ấm của nàng. Anh cảm giác nàng cứng cả người lại.

Anh đứng thẳng lại. “Ngày mai tôi sẽ cần cô làm việc cùng tôi về những vấn đề liên quan đến điền trang. Tôi mong là nó không quá sức của cô chứ?”

“vâng, dĩ nhiên là không, thưa ngài.”

Anh cảm nhận rằng nàng quay người đi để nhìn anh, nhưng anh đã đi tới cánh cửa rồi. “Tốt. Tôi có công chuyện phải tham dự trước khi bắt đầu làm việc của mình ở đây.”

Anh dừng lại ở cạnh cửa. “Oh, và Mrs. Wren này?”

Nàng nhướn đôi lông mày. “Vâng, thưa ngài?”

“Đừng rời Tu viện trước khi tôi trở lại.” Edward sải bước vào hành lang và quyết định đi tìm kiếm, chất vấn viên quản gia của mình.

Trong thư viện, Anna mở to đôi mắt nhìn vào cái lưng đang thoái lui của ngài bá tước. Thật là một người đàn ông độc đoán.

Anh ta thậm chí trông cũng đầy kiêu căng khi nhìn từ đằng sau, hai bờ vai rộng thẳng băng, cái đầu ở một độ nghiêng đầy hống hách.

Nàng suy nghĩ những từ cuối của anh ta và đưa một cái cau mày đầy bối rối vào chú chó đang nằm ườn trước lò sưởi. “Sao anh ta lại nghĩ mình sẽ rời đi nhỉ?”

Con chó cụp tai mở một mắt nhưng dường như cũng biết đó chỉ là câu hỏi tu từ nên lại nhắm mắt lại.

Nàng thở dài và lắc đầu, rồi kéo một trang giấy trắng ra khỏi chồng giấy. Trên tất cả thì nàng là thư ký của anh ta; nàng vừa mới phải học cách để chịu đựng vị bá tước độc tài này. Và, dĩ nhiên là phải luôn luôn kéo những suy nghĩ của nàng về với bản thân mình.

Ba giờ sau, Anna gần như đã hoàn thành việc chép lại những trang giấy và đã vẹo cả một bên vai vì những nỗ lực của mình. Ngài bá tước vẫn chưa trở lại, mặc dù anh ta đã có lời báo trước. Nàng thở dài và gập bàn tay phải của mình, rồi đứng dậy.

Có lẽ đi dạo vài bước quanh phòng thì vẫn đúng quy định. Con chó nhìn lên và đứng dậy đi theo nàng. Một cách vẩn vơ, nàng dò những ngón tay dọc theo một giá sách. Chúng là những quyển sách ngoại cỡ, những tập bách khoa địa lý, được phân loại theo tiêu đề ở gáy sách. Những cuốn sách này chắc chắn là to hơn cuốn bìa đỏ mà nàng đã thấy tuần trước. Anna dừng lại. Nàng đã không có được sự can đảm để khám phá cuốn tập nhỏ nhắn đó bởi vì nàng đã bị cô hầu gái xen ngang, nhưng giờ đây sự tò mò đang đưa nàng đến với giá sách gần sợi dây rung chuông.

Nó ở đó, nằm yên ổn bên cạnh những người bạn đồng hành to lớn hơn, chỉ như là nàng vừa mới bỏ nó xuống vậy. Cuốn sách màu đỏ mỏng dính dường như đang ra dấu gọi nàng tới. Anna kéo nó ra và mở đến trang tiêu đề. Dòng chữ in theo kiểu hoa văn và khó có thể đọc được: Hoàng tử Quạ. Không có tên tác giả. Nàng nhướn đôi long mày và lật vài trang cho đến khi nàng đến hình ảnh minh họa của một con quạ to màu đen, lớn hơn nhiều so với một con bình thường. Nó đứng trên một bức tường đá cạnh một người đàn ông có chòm râu trắng dài và một khuôn mặt nhuốm đầy nét mệt mỏi. Anna nhíu mày. Mái đầu của con quạ nghiêng đi như thể nó biết thứ gì đó mà người đàn ông già nua thì không, và cái mỏ của nó mở ra như là nó có thể-

“Cô cầm cái gì ở đó thế?”

Giọng trầm của ngài bá tước khiến nàng run bắn lên đến nỗi Anna đã đánh rơi cuốn sách ngay lúc đó. Làm sao mà một người đàn ông cao lớn cỡ đó lại di chuyển quá im lặng đến vậy chứ? Anh đang bước qua tấm thảm, không hề bận tâm đến những vết bùn đất mà mình để lại, và nhặt cuốn sách dưới chân nàng lên. Nét mặt của anh tĩnh lặng khi anh nhìn phần bìa cuốn sách. Nàng không thể nói được là anh đang nghĩ gì lúc này.

Rồi anh nhìn lên. “Tôi nghĩ là tôi sẽ gọi đưa trà lên,” anh nói đơn giản. Anh kéo vào cái dây rung chuông.

Con chó to bất thình lình dụi mõm mình vào bàn tay còn lại của ông chủ nó. Ngài Swartingham chải lên đầu con chó và quay sang để đặt cuốn sách lên ngăn kéo bàn của mình.

Anna thanh thanh cổ họng của mình. “Tôi chỉ mới nhìn qua. Tôi hy vọng ngài không phiền-”

Nhưng ngài bá tước đã vẫy bảo cô im lặng khi cô hầu gái của phòng khách xuất hiện ở cửa. Anh nói với cô hầu gái. “Bitsy, bảo bà bếp mang một khay gồm một ít bánh mỳ và trà cùng bất kì cái gì khác mà bà ấy có lên.” Anh liếc qua Anna, có vẻ như là một suy nghĩ được thêm vào sau. “Xem liệu bà ấy có bánh ngọt hay bánh quy không nữa, rõ chưa?”

Anh đã không hỏi trước xem liệu Anna có thích đồ ngọt hơn không, vì vậy việc đó cũng giống như là nàng có thích. Cô hầu gái cúi chào và nhanh chóng đi khỏi căn phòng.

Anna khẽ bặm môi. “Tôi thực sự không định-”

“Không sao,” anh ngắt lời. Ngài bá tước đang ngồi xuống bàn của mình, kéo lọ mực và chiếc bút lông ngỗng ra bằng một cách thức bừa bãi.

“Cứ nhìn quanh đi nếu cô muốn thế. Tất cả những quyển sách ở đây nên được sử dụng vì mục đích nào đó. Mặc dù, tôi không biết liệu cô có thấy nhiều điều thú vị trong chúng không. Hầu hết đều là các cuốn lịch sử tẻ nhạt, nếu như tôi nhớ đúng, và có lẽ là cũng đầy nấm mốc nữa.”

Anh dừng lại để cẩn thận đọc một tờ giấy nằm ở trên bàn. Nàng mở miệng định cố gắng thêm một lần nữa nhưng rồi lại bị xao lãng bởi hình ảnh anh lơ đãng vuốt ve chiếc bút lông ngỗng trong khi đọc. Bàn tay anh rộng và rám nắng, sạm hơn nhiều so với bàn tay mà một quý ông nên có. Những sợi lông đen mọc ở lưng bàn tay. Suy nghĩ rằng anh có lẽ cũng có cả lông ở vùng ngực bất chợt nảy ra trong đầu nàng. Nàng đứng thẳng lại và thanh thanh cổ họng.

Ngài bá tước nhìn lên.

“Ngài có nghĩ ‘Công tước’ là một cái tên đẹp không ạ?” nàng hỏi.

Khuôn mặt anh trống rỗng trong một giây trước khi thong suốt. Anh liếc con chó trong khi cân nhắc. “Tôi không nghĩ thế. Nếu có tên đó thì nó sẽ vượt cả tước vị của tôi.”

Sự xuất hiện của ba cô hầu gái mang theo một cái khay nặng trĩu đã cứu Anna khỏi việc phải đáp lại. Họ bắt đầu phục vụ trà trên một chiếc bàn gần cửa sổ rồi rút lui. Bá tước ra hiệu cho nàng đến chỗ ngồi ở một phía trong khi anh chiếm chiếc ghế đối diện.

“Tôi rót nhé?” nàng hỏi.

“Cảm ơn.” Anh gật đầu.

Anna rót trà ra. Nàng nghĩ mình cảm nhận được bá tước đang ngắm nhìn nàng khi nàng tiến hành nghi thức này, nhưng khi nàng nhìn lên, tia nhìn của anh lại đang chiếu vào tách trà của mình. Lượng thức ăn được đưa lên thật khiến người ta phát hoảng. Có bánh mì và bơ, ba loại mứt khác nhau, giăm bông lạnh đã cắt lát, bánh nhân thịt chim bồ câu, một ít pho mát, hai cái bánh pút-đinh khác loại, những cái bánh ngọt cỡ nhỏ được làm lạnh, và hoa quả sấy khô. Nàng lấy một cái đĩa cho bá tước với một phần của mỗi thứ, nhớ lại xem một người đàn ông sau khi tập thể dục thì sẽ đói đến mức nào; rồi nàng lại chọn một vài miếng hoa quả và một cái bánh ngọt cho mình. Rõ ràng là ngài bá tước không thích nói chuyện trong khi ăn. Anh xử lý gọn gàng chỗ đồ ăn trên đĩa của mình.

Anna nhìn anh trong khi nàng ăn từng miếng nhỏ chiếc bánh chanh.

Anh ngả ra chiếc ghế, cong một bên đầu gối còn chân kia thì nửa duỗi bên dưới bàn. Đôi mắt nàng lướt theo chiều dài của đôi giày ống lấm bùn đất của anh, lên hai bắp đùi căng đầy sức lực đến vùng hông nhỏ gọn, qua vùng bụng phẳng tới một lồng ngực nở ra dẫn đến hai bờ vai khá là rộng đối với một người đàn ông chắc nịch như thế. Tia nhìn của nàng nhanh chóng kéo tới khuôn mặt anh. Đôi mắt đen của anh chiếu lại vào mắt nàng.

Nàng đỏ mặt và thanh thanh cổ họng. “Con chó của ngài quá”- nàng liếc qua chỗ con thú xấu xí- “khác thường. Tôi không tin tối lại từng được thấy con chó nào giống nó trước đây. Ngài đã nhận nó ở đâu vậy?”

Ngài bá tước khịt mũi. “Câu hỏi đúng phải là, nó nhận tôi ở đâu?”

“Xin lỗi nhưng cái gì cơ ạ?”

Ngài bá tước thở dài và dịch người trên chiếc ghế. “Nó xuất hiện vào một đêm khoảng một năm về trước ở bên ngoài điền trang của tôi ở Bắc Yorkshire. Tôi thấy nó trên đường. Nó gầy còm nhom, bị bọ chét cắn, và có một sợi dây thừng quấn quanh cổ và hai chân trước. Tôi cắt rời sợi dây, và con vật chết tiệt này theo tôi về nhà.” Anh quắc mắt với con chó ở bên cạnh chiếc ghế của mình.

Nó vẫy đuôi đầy vui mừng. Ngài bá tước vứt một mẩu vỏ bánh ra và con chó đớp lấy nó từ trên không.

“Từ đó thì không thể nào tống khứ nó đi được.”

Anna mím môi để che giấu một nụ cười. Khi nàng nhìn lên, nàng nghĩ bá tước đang nhìn chằm chằm vào khuôn miệng nàng.

Oh, trời ơi. Nàng không làm rây đồ ăn lên mặt mình đấy chứ? Nàng vội xoa nhẹ đôi môi mình bằng một ngón tay. “Nó chắc chắn là rất trung thành với ngài sau khi ngài cứ nó.”

Anh lầu bầu. “Chính xác hơn là nó trung thành với những mẩu thức ăn thừa của nhà bếp mà nó có được khi ở đây.” Ngài bá tước đứng dậy đột ngột và rung chuông để yêu cầu dọn các thứ, con chó đi theo chân anh. Rõ ràng là bữa ăn phụ đã kết thúc.

Cả phần còn lại của ngày trôi qua trong thân thiện.

Bá tước không phải là một tác giả im lặng. Anh lẩm bẩm với mình và vuốt một bàn tay lên mái tóc mình cho đến khi những sợi tóc rơi ra khỏi bím tóc và rơi xuống má anh thành một mớ lộn xộn. Đôi khi anh đột ngột đứng lên bước quanh phòng trước khi trở lại bàn để viết nghệch ngoạc một cách giận dữ. Con chó dường như đã quen với phong cách làm việc của bá tước nên vẫn ngáy ngủ bên cạnh lò sưởi, không hề bận tâm.

Kiểu tóc của đàn ông năm 1760 

Khi đồng hồ ở đại sảnh báo năm giờ, Anna bắt đầu thu dọn chiếc túi của mình lại.

Ngài bá tước cau mày. “Cô sẽ rời đi luôn à?”

Anna dừng lại. “Đồng hồ đã điểm năm giờ rồi, thưa ngài.”

Anh có vẻ rất ngạc nhiên, rồi anh liếc qua cái cửa sổ đang tối dần. “Phải rồi.”

Anh đứng dậy và đợi cho đến khi nàng thu dọn xong và hộ tống nàng ra đến cửa. Anna cảm thấy rất rõ sự hiện diện của anh bên cạnh nàng khi nàng đi xuống đại sảnh. Đầu nàng không cao đến vai anh, điều đó lại nhắc nàng rằng anh là người đàn ông cao lớn đến mức nào.

Bá tước cau mày khi anh thấy con đường vắng tanh ở bên ngoài. “Xe ngựa của cô đâu?”

“Tôi không có cái nào,” nàng nói hơi chua cay. “Tôi đi bộ từ làng đến.”

“Ah. Dĩ nhiên rồi,” anh nói. “Đợi ở đây. Tôi sẽ cho xe ngựa của tôi đánh tới đây.”

Anna bắt đầu phản đối, nhưng anh đã chạy xuống khỏi những bậc thềm và sải bước đi tới chuồng ngựa, để lại nàng với con chó bầu bạn với nhau. Con vật rên rỉ và ngồi xuống. Nàng vuốt ve đôi tai nó. Họ cùng im lặng đợi, lắng nghe tiếng gió lao xao trên những ngọn cây. Con chó bất chợt vểnh tai lên và đứng dậy.

Chiếc xe ngựa tạo ra âm thanh lộc cộc quanh ngã rẽ và được đưa tới trước những bậc thềm. Ngài bá tước leo xuống và mở cửa cho Anna. Một cách hăm hở, con chó cụp tai bắt đầu đi xuống khỏi những bậc thềm trước cả nàng.

Ngài Swartingham quắc mắt với con vật. “Không phải mày.”

Con chó cúi đầu và đi tới đứng cạnh anh. Anna đặt bàn tay đeo gang của mình vào tay ngài bá tước khi anh giúp nàng bước vào trong cỗ xe. Lúc đó, những ngón tay mạnh mẽ, nam tính nắm chắc quanh bàn tay nàng; rồi nàng được thả ra để ngồi vào chiếc ghế bọc da màu đỏ.

Ngài bá tước dựa vào cạnh cỗ xe. “Ngày mai cô không cần phải mang theo bữa trưa đâu. Cô sẽ ăn cùng với tôi.”

Anh ra hiệu với người đánh xe trước khi nàng có thể nói lời cảm ơn và cỗ xe đột ngột tiến về phía trước. Anna vươn cổ để ngoái lại nhìn. Ngài bá tước vẫn đứng trước những bậc thềm cùng con chó lớn. Vì lí do nào đó mà hình ảnh đó khiến nàng đầy ắp sự cô đơn buồn bã. Anna lắc đầu và quay mặt lại, tự trừng phạt bản thân.

Ngài bá tước không cần sự thương hại của nàng.

Edward dõi theo chiếc xe ngựa đi qua ngã rẽ. Anh có một cảm giác khó chịu là anh không nên để nàng góa phụ nhỏ nhắn ấy rời khỏi tầm mắt mình. Sự có mặt của nàng bên cạnh anh ở thư viện vào chiều nay là sự êm dịu lạ kì. Anh tự cười mình. Anna Wren không phải dành cho anh. Nàng thuộc một tầng lớp khác với anh, và thêm nữa, nàng là một góa phụ đứng đắn đến từ ngôi làng. Nàng không phải là một quý cô thuộc tầng lớp thượng lưu sành điệu- người mà có thể sẽ nghĩ đến một mối quan hệ bất chính ngoài hôn nhân.

“Đi thôi.” Anh vỗ một tay lên đùi mình.

Con chó theo anh trở lại trong thư viện. Căn phòng lại lạnh lẽo và ảm đạm. Làm cách nào đó mà nó đã trở nên ấm áp hơn khi Mrs. Wren ngồi đây. Anh đi ra sau chiếc bàn bằng gỗ hoa hồng của nàng và nhìn thấy chiếc khăn tay ở trên sàn nhà. Nó màu trắng với những bông hoa được thêu ở một góc. Có lẽ là những bông hoa vi-ô-lét chăng? Thật khó nói rõ được vì chúng hơi không cân xứng. Edward nâng chiếc khăn lên mặt và hít vào. Nó có mùi hương hoa hồng.

Anh rà ngón tay theo chiếc khăn và đi tới chỗ những chiếc cửa sổ đang tối dần. Chuyến đi của anh tới London đã kết thúc tốt đẹp.

Ngài Richard Gerard đã chấp nhận lời cầu hôn với con gái của ông ta. Gerard chỉ là một nam tước, nhưng gia đình ông lâu đời và có tiếng tăm. Bà mẹ đã sinh ra bảy đứa con, năm người trong số đó vẫn còn sống tới tuổi trưởng thành. Gerard cũng sở hữu một điền trang nhỏ không bị hạn chế trong việc thừa kế nằm tiếp giáp với điền trang của anh ở Bắc Yorkshire. Người đàn ông đó đã không chịu thêm mảnh đất này vào của hồi môn của cô con gái lớn, nhưng Edward cảm thấy chắc chắn rằng ông ta rồi cũng sẽ thay đổi. Trên tất cả, Gerard sẽ có một vị bá tước làm con rể còn gì. Rõ là một chiến tích lẫy lừng của ông ta. Còn về cô con gái…

Suy nghĩ của Edward dừng lại, và trong một khoảnh khắc kinh khủng, anh không thể nghĩ ra được tên cô. Rồi nó cũng bật ra với anh: Sylvia. Dĩ nhiên là Sylvia. Anh đã không dành nhiều thời gian để ở riêng với cô, nhưng anh đã đảm bảo rằng cuộc hôn nhân này là phù hợp với cô gái đó. Anh đã hỏi thẳng cô rằng liệu những vết sẹo do đậu mùa có làm cô thấy kinh tởm. Cô đã nói là chúng không khiến cô cảm thấy thế. Edward cuộn tay mình lại thành nắm đấm. Cô ta có nói thật không? Những người khác đã nói dối về những vết sẹo của anh và anh đã bị lừa dối trong quá khứ. Cô gái này đã rất tốt bụng khi nói với anh điều mà anh muốn nghe và anh sẽ không đi khám phá sự thật về sự kinh tởm của cô cho đến sau này. Nhưng thay vào đó anh có gì? Để duy trì tình trạng không kết hôn và không con cái trong suốt phần còn lại của cuộc đời anh chỉ vì nỗi sợ về một lời nói dối có thể chấp nhận được ư? Cái hậu quả đó không thể được bảo vệ.

Edward lướt một ngón tay lên má anh và cảm thấy lớp vải lanh mềm trên da mình. Anh vẫn giữ chiếc khăn tay. Anh nhìn chằm chằm vào nó một lúc, chà miếng vải bằng ngón tay cái; rồi anh cẩn thận gập nó chiếc khăn tay và đặt nó lên bàn.

Anh sải bước ra khỏi căn phòng, con chó theo sát bóng anh.

Sự trở về nhà của Anna trên chiếc xe ngựa sang trọng đã tạo ra một sự hứng thú trong ngôi nhà nhỏ của nhà Wren. Nàng có thể thấy được khuôn mặt trắng trẻo của Fanny nhìn chăm chú qua những cái rèm cửa sổ phòng khách khi người đánh xe ghìm những con ngựa bên ngoài ngôi nhà tranh. Nàng đợi cho đến khi người hầu kéo những bậc thang ra rồi mới xuống khỏi xe ngựa một cách từ tốn.

“Cảm ơn.” Nàng mỉm cười với anh hầu trẻ. “và cả ông nữa, ông đánh xe John ạ. Tôi rất xin lỗi vì đã đặt hai người vào sự phiền hà này.”

“Không phiền hà gì đâu, thưa cô.” Người đánh xe chạm những đầu ngón tay ông ta lên vành chiếc mũ tròn. “Rất mừng là chúng tôi có thể thấy cô về nhà an toàn.”

Người hầu trẻ nhảy lên phía sau cỗ xe, và với một cái gật đầu với Anna, người đánh xe ngựa John hô lên với lũ ngựa. Chiếc xe chỉ vừa rời đi khi Mẹ Wren và Fanny nhào ra khỏi ngôi nhà tranh để tấn công nàng bằng những câu hỏi.

“Ngài bá tước đã gửi con về nhà bằng xe ngựa của ngài ấy,” Anna giải thích khi nàng dẫn đường quay trở vào trong.

“Ôi, thật là một người đàn ông tốt bụng,” mẹ chồng nàng thốt lên.

Anna nghĩ về cái cách mà ngài bá tước đã ra lệnh cho nàng sử dụng chiếc xe ngựa. “Đúng thế ạ.” Nàng tháo chiếc khăn choàng vai và chiếc mũ của mình ra.

“Vậy cô đã gặp mặt ngài bá tước chưa, thưa cô?” Fanny hỏi.

Anna mỉm cười với cô gái trẻ và gật đầu.

“Em chưa bao giờ được thấy ngài bá tước cả, cô ạ. Ngài trông thế nào ạ?”

“Anh ấy chỉ là một người đàn ông như bất cứ người nào khác,” Anna đáp lại.

Nhưng nàng không chắc chắn với những ngôn từ của chính nàng. Nếu ngài bá tước giống bất kì người đàn ông nào khác, vậy tại sao nàng lại có một sự thôi thúc kỳ lạ được kích động anh ta vào những cuộc tranh luận? Không người đàn ông nào khác mà nàng quen lại khiến nàng muốn thử thách họ cả.

“Em nghe nói ngài ấy có những vết sẹo kinh khủng trên khuôn mặt do bệnh đậu mùa.”

“Fanny, cháu yêu,” Mẹ Wren thốt lên, “tốt gỗ hơn tốt nước sơn đấy.”

Tất cả bọn họ cùng suy nghĩ về thái độ của nhà quý tộc ấy trong một lúc. Fanny nhíu mày khi cô xoay xở với vấn đề đó.

Mẹ Wren thanh thanh cổ họng. “Mẹ đã nghe kể là những vết sẹo đậu mùa chạy dọc một nửa trên của khuôn mặt ngài ấy.”

Anna ngăn lại một nụ cười. “Anh ấy đúng là có những vết sẹo đậu mùa trên mặt, nhưng chúng thực sự không dễ nhận thấy.

Bên cạnh đó, anh ấy có mái tóc đen dày, hấp dẫn và đôi mắt sẫm màu rất đẹp cùng với giọng nói rất cuốn hút, thậm chí là rất tuyệt, đặc biệt khi anh ấy nói nhẹ nhàng. Và anh ấy khá cao, với hai bờ vai rộng, căng tràn.” Nàng đột ngột dừng lại.

Mẹ Wren nhìn nàng với vẻ kì cục.

Anna giật hai chiếc găng tay của mình ra. “Bữa tối đã xong chưa ạ?”

“Bữa tối á? Oh, rồi, bữa tối đã sẵn sàng rồi.” Mẹ Wren xua Fanny đi vào nhà bếp. “Chúng ta có một cái bánh put-đinh và một con gà quay mà Fanny đã mua được với giá hời ở Farmer Brown’s. Con bé đang luyện kĩ năng mặc cả của mình, con biết đấy. Mẹ và con bé nghĩ đây là để chúc mừng chuyện kiếm được việc làm tốt của con.”

“Thật tuyệt ạ.” Anna bắt đầu đi lên những bậc thang. “Con sẽ rửa mặt và thay đồ ạ.”

Mẹ Wren đặt một bàn tay lên cánh tay nàng. “Con có chắc là con biết rõ mình đang làm gì không, con yêu?” bà hỏi bằng một giọng thấp. “Đôi khi những quý cô ở một độ tuổi nhất định, ừm, bị quyến rũ bởi những quý ông.” Bà dừng lại rồi nói bằng một giọng gấp gáp. “Ngài ấy không ở cùng tầng lớp với chúng ta, con biết đấy. Nó sẽ chỉ dẫn đến đau khổ thôi.”

Anna nhìn xuống bàn tay già nua mong manh trên tay nàng; rồi nàng thận trọng mỉm cười và ngước lên. “Con nhận thức rất rõ rằng bất cứ cái gì mang đặc tính cá nhân giữa Ngài Swartingham và con đều sẽ không được phép mà mẹ.

Mẹ không cần lo lắng đâu mẹ ạ.”

Người phụ nữ luống tuổi tìm kiếm đôi mắt của nàng thêm một lúc lâu nữa trước khi vuốt lên bàn tay của Anna. “Đừng lâu quá nhé, con yêu. Chúng ta vẫn chưa dùng bữa tối nay đâu đấy.”

Advertisements

2 phản hồi (+add yours?)

  1. M_Anh
    Th9 01, 2013 @ 09:10:16

    Cám ơn bạn, truyện rất hay. Chúc bạn kỳ nghỉ lễ vui vẻ !!!!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: