Chapter 4 (part 1) – The Raven Prince

Ngài công tước quay lại và nhìn thấy một con quạ to đậu trên bờ tường của lâu đài. Con chim nhảy xuống gần hơn và hếch cái đầu của nó lên. “Ta sẽ giúp ông đánh bại được hoàng tử nếu ông chịu để một trong những cô con gái của ông làm vợ ta.”

“Sao mi dám chứ, đồ xấu xa kia!” Vị công tước già run run trong sự phẫn nộ. “Mi đã xỉ nhục ta khi bảo ta nên nghĩ đến việc để cho một trong những con gái của mình đi kết hôn với một con chim bẩn thỉu.”

“Những lời cao quý đấy, ông bạn của tôi,” con quạ mỉa mai. “Nhưng đừng có nhanh quá chứ. Chỉ trong một lúc nữa thôi, ông sẽ mất cả các cô con gái lẫn cuộc đời của mình đấy.”

Ngài công tước nhìn đăm đăm vào con quạ và nhận ra nó không phải một con chim bình thường. Nó đeo một sợi dây vàng quanh cổ, và một mặt dây chuyền bằng ruby có hình một cái vương miện nhỏ, đẹp tuyệt vời được treo trên sợi dây. Ông lại nhìn xuống đoàn quân của kẻ địch đang đe dọa ở trước cổng lâu đài của mình, trong khi hiểu ra rằng ông có rất ít thứ để mất, và rồi đồng ý với vụ giao dịch kinh khủng này…

– từ Hoàng tử Quạ

“Ngài có cân nhắc cái tên ‘Sweetie’ không ạ?” Anna hỏi khi nàng múc lên một ít của món táo hầm. <Sweetie: kiểu gọi yêu người hoặc con vật, tương tự như cưng>

Nàng và bá tước đang ngồi ở một đầu của chiếc bàn rộng mênh mông trong phòng ăn. Từ lớp bụi phủ dày trên mặt gỗ dái ngựa ở đầu kia của chiếc bàn, nàng đoán là căn phòng này đã không được sử dụng thường xuyên lắm. Ngài bá tước đã từng ăn tối ở đây chưa? Nhưng căn phòng ăn này đã được mở cửa mỗi ngày trong tuần trước để họ ăn trưa. Trong tuần đó, nàng đã hiểu ra rằng bá tước không phải là một người hay nói chuyện. Sau nhiều ngày nhận những lời đáp lại đầy càu nhàu và chỉ bằng một âm tiết, giờ đây việc kích động cho được một sự phản ứng từ ông chủ của nàng đã trở thành thứ gì đó như một trò chơi vậy.

Ngài Swartingham tạm dừng hành động cắt một miếng bánh nhân thịt bò và bầu dục. “Sweetie á?”

Đôi mắt anh đặt trên khuôn miệng nàng, và Anna nhận ra rằng mình đã liếm môi. “Vâng. Ngài không nghĩ ‘Sweetie’ là một cái tên đáng yêu à?”

Họ cùng nhìn xuống con chó ngồi bên cạnh ghế của của bá tước. Nó đang cắm cúi gặm một khúc xương ống, những cái răng nanh sắc nhọn lóe sáng.

“Tôi nghĩ ‘Sweetie’ có lẽ không hoàn toàn phù hợp với đặc tính của nó đâu,” Ngài Swartingham nói, đặt một lát bánh lên đĩa của mình.

“Hmm. Có thể ngài nói đúng.”Anna nhai một cách trầm ngâm. “Nhưng, chính ngài cũng chưa đưa ra một sự lựa chọn nào.”

Ngài bá tước mạnh mẽ cắt vào một tảng thịt. “Đó là bởi vì tôi thấy cứ để con vật đó không tên cũng được.”

“Ngài không có con chó đực nào à?”

“Tôi?” Anh nhìn nàng chằm chằm như thể nàng vừa mới hỏi liệu anh có phải từng có hai đầu khi còn bé không vậy. “Không.”

“Không một con thú nuôi trong nhà nào ư?”

Anh cau mày với cái bánh mặn của mình. “Ừm, có con chó nhỏ của mẹ tôi-”

“Đấy, anh có mà,” Anna thốt lên trong chiến thắng.

“Nhưng con vật đó là một con chó pug và là một con vật cực kì dễ bị kích động của loài này.”

“Cho dù thế-”

“Đã từng gầm gừ và cắn vào tất cả mọi người trừ Mẹ tôi,” ngài bá tước nói một cách đầy suy tư, hình như là với chính bản thân mình. “Không ai thích nó cả. Từng cắn cả một người hầu. Cha đã phải cho người hầu khốn khổ đó một si-ling.”

“Và con pug đó có tên không?”

“Fiddles.” Bá tước gật đầu và cắn một miếng bánh. “Nhưng Sammy gọi nó là Piddles. Nó cứ cho con chó ăn kẹo dẻo chỉ để nhìn nó bị dính kẹo ở cổ họng mình.”

Anna mỉm cười. “Sammy là em trai của ngài à?”

Ngài Swartingham nâng cái ly rượu vang lên môi mình, và rồi anh dừng lại ngay trước khi nhấp một ngụm. “Phải.” Anh lại đặt chiếc ly xuống chính xác vị trí bên cạnh cái đĩa của mình. “Tôi sẽ cần phải kiểm tra tiếp những vấn đề khác ở điền trang vào chiều nay.”

Nụ cười của Anna phai nhạt đi. Sự vui đùa của họ rõ ràng là đã đến giới hạn.

Anh tiếp tục, “Ngày mai tôi sẽ cần cô cưỡi ngựa ra ngoài với tôi. Hopple muốn chỉ cho tôi những phần ruộng gặp vấn đề về thoát nước, và tôi muốn cô ghi chú cho chúng tôi khi chúng tôi bàn luận những giải pháp có thể hữu dụng.” Anh nhìn lên. “Cô có thói quen cưỡi ngựa chứ, phải không?”

Anna gõ nhẹ những ngón tay mình lên chiếc tách trà của mình. “Thực ra tôi chưa bao giờ cưỡi ngựa cả.”

“Chưa bao giờ?” Đôi lông mày anh nhướn lên.

“Chúng tôi không có con ngựa nào cả.”

“Không, tôi cũng nghĩ là không.” Anh cau mày với cái bánh trên đĩa của mình như thể nó là nguyên do cho sự thiếu thốn trang phục cần thiết của nàng. “Cô có bộ áo dài nào phù hợp có thể sử dụng  cho chuyến cưỡi ngựa không?”

Anna âm thầm lướt qua trí nhớ chiếc tủ quần áo sơ sài của nàng. “Tôi có thể thay một chiếc áo cũ.”

“Tuyệt. Mặc nó vào ngày mai và tôi sẽ dạy cô bài học cưỡi ngựa cơ bản. Nó cũng không quá khó.

Chúng ta sẽ không đi quá nhanh.”

“Oh, nhưng, thưa ngài,” Anna phản đối, “Tôi không muốn mang đến phiền phức cho ngài. Tôi có thể nhờ một trong những người giữ ngựa dạy tôi học.”

“Không.” Anh liếc nàng. “Tôi sẽ dạy cô cưỡi ngựa.”

Người đàn ông độc đoán. Nàng mím môi và kiềm lại một lời đáp trả, trong khi nhấp một ngụm trà để thay thế.

Bá tước ăn xong chiếc bánh của mình trong hai miếng cắn nữa và đẩy chiếc ghế ra. “Tôi sẽ gặp cô trước khi cô rời đi vào chiều nay, Mrs. Wren.” Với một lời lầm bầm “Đi thôi,” anh sải bước ra khỏi căn phòng, con chó vẫn không có tên theo sát anh.

Anna nhìn chằm chằm theo cả hai. Có phải nàng đã khó chịu bởi vì anh cứ liên tục bảo nàng phải làm cái này cái kia một cách độc đoán, quá giống như anh làm với con chó chăng?

Hay đã cảm động vì anh cứ nhất định muốn tự mình dạy nàng cưỡi ngựa?

Nàng nhún vai và uống nốt chút trà còn lại của mình.

Bước vào thư viện, nàng bước đến chiếc bàn của mình và bắt đầu viết. Sau chỉ một lúc, nàng vươn tay lấy một tờ giấy trắng và chỉ để nhận ra rằng không còn tờ nào cả. Phiền thật. Anna đứng dậy để rung chuông yêu cầu thêm giấy rồi lại nhớ ra chồng giấy trong ngăn kéo bên cạnh của bá tước. Nàng trườn ra sau bàn anh và mở ngăn kéo ra. Ở đây nằm trên một chồng giấy trắng là cuốn sách bằng da màu đỏ. Anna đẩy nó sang bên và kéo một vài tờ giấy ra. Một mẩu giấy rơi xuống sàn nhà khi nàng làm như thế. Nàng nghiêng người để nhặt nó lên và thấy đó là một bức thư hay một tờ hóa đơn. Một cái dấu lạ được khắc ở phía trên. Ở đó dường như có hai người đàn ông và một người phụ nữ, nhưng nàng không thể nhìn rõ được những hình người nhỏ xíu đó đang làm gì. Nàng lật qua lật lại lá thư trong tay mình, xem xét nó kỹ lưỡng.

Ngọn lửa thình lình nổ lốp đốp ở góc phòng.

Tất cả diễn ra cùng một lúc khi Anna chợt hiểu ra và gần như đánh rơi lá thư. Một người phụ nữ trẻ và hai người đàn ông dâm dục đang tham gia vào một hành động mà dường như không thể nào thực hiện được theo quy luật tự nhiên. Nàng nghiêng đầu mình sang một bên. Rõ ràng là nó có thể thực hiện. Những từ ngữ Hang Động của Aphrodite được khắc trên một dòng chữ hoa mỹ bên dưới hình ảnh thô tục đó. Tờ giấy là một hóa đơn cho hai đêm nghỉ lại ở một ngôi nhà, và người ta có thể đoán được đó là loại nhà nào từ bức tranh nhỏ khiếm nhã ở đầu trang giấy. Ai mà biết là một nhà thổ lại gửi các hóa đơn hàng tháng giống như một nhà may thế này chứ?

Anna cảm thấy một cơn nhào lộn trong dạ dày mình gây ra cảm giác nôn nao phát ốm. Ngài Swartingham chắc phải thường xuyên ghé thăm nơi này nếu như anh ta đã có tờ hóa đơn ở trong ngăn bàn. Nàng nặng nề ngồi xuống và che miệng mình bằng một bàn tay. Tại sao việc khám phá ra những thú vui trụy lạc của anh lại làm nàng phiền muộn đến thế? Ngài bá tước là một người đàn ông trưởng thành đã mất vợ trong nhiều năm rồi. Không người nào có một chút kiến thức thực tế lại mong đợi anh sẽ sống chay suốt phần đời còn lại cả. Nàng vuốt phẳng lại tờ giấy đáng ghét trong lòng mình. Nhưng một thực tế vẫn cứ tồn tại là suy nghĩ về anh dính vào một hành động như thế với một người phụ nữ xinh đẹp nào đó mang tới một sự căng tức kì lạ trong lồng ngực nàng.

Sự tức giận. Nàng cảm thấy tức giận. Xã hội có thể không trông chờ lối sống không dục niệm từ ngài bá tước, nhưng họ chắc chắn trông đợi nó từ nàng. Anh, với tư cách là một người đàn ông, có thể đi đến những ngôi nhà mang đầy tiếng xấu đó và nô đùa cả đêm với những tạo vật đầy sức quyến rũ, thạo đời. Trong khi nàng, với tư cách là một người phụ nữ, được cho là phải trong trắng tiết hạnh và thậm chí là không được nghĩ đến những đôi mắt đen và vùng ngực rậm lông. Nó rõ là không công bằng. Không công bằng một chút nào. <tư tưởng bình đẳng giới =)))>

Nàng trầm tư suy nghĩ về cái lá thư đáng nguyền rủa ấy trong một lúc lâu nữa. Rồi nàng cẩn thận đặt nó trở lại ngăn kéo bàn, bên dưới đống giấy mới. Nàng làm động tác chuẩn bị đóng ngăn kéo, nhưng lại dừng lại, nhìn đăm đăm vào cuốn sách con quạ.

Khuôn miệng của Anna dãn ra, và nàng cầm cuốn sách lên mà chưa kịp suy nghĩ gì. Nàng nhét nhanh nó vào ngăn kéo ở giữa chiếc bàn của chính nàng và trở lại làm việc. Phần còn lại của buổi chiều chậm chạp lết qua. Ngài bá tước đã không hề trở về từ những cánh đồng như đã hứa.

Nhiều giờ sau, trên đường về nhà trong chiếc xe ngựa kêu lọc cọc, Anna gõ mặt sau móng tay lên kính cửa sổ và nhìn ngắm những cánh đồng đã trở thành những con đường nhỏ đầy bùn trong làng. Những cái ghế dài bằng da có mùi mốc từ không khí ẩm thấp. Nàng nhận ra một con phố quen thuộc khi họ vòng ở một khúc quanh, và ngay lập tức nàng đứng lên rồi gõ vào trần cỗ xe. Bác đánh xe John kêu lên với những con ngựa, và cỗ xe thình lình nảy lên để dừng lại.

Anna đi xuống và vội vã cảm ơn người đánh xe ngựa. Nàng đang ở một khu vực có những ngôi nhà mới hơn và rộng lớn hơn nhiều so với ngôi nhà tranh của nàng. Ngôi nhà thứ ba từ con đường nhỏ đi vào là một ngôi nhà gạch đỏ với đồ trang trí màu trắng. Nàng gõ vào cánh cửa.

Một lúc sau, một cô hầu gái ló ra.

Anna mỉm cười với cô gái. “Chào Meg. Mrs. Fairchild có nhà không em?”

“Chào buổi chiều, Mrs. Wren.” Cô gái tên Meg với mái tóc đen mỉm cười vui vẻ. “Cô chủ sẽ rất mừng vì được gặp cô. Cô có thể đợi ở phòng khách trong khi em đi nói với cô chủ là cô đến ạ.”

Meg dẫn đường đi vào một phòng khách nhỏ với những bức tường màu vàng tươi sáng. Một con mèo lông vàng duỗi người trên tấm thảm trải sàn, tắm mình trong ánh nắng đang nhạt dần chiếu xiên qua những cái cửa sổ. Trên ghế sô-pha đặt một rổ những thứ đồ may vá, những cuộn chỉ kéo lê ra ngoài một cách lộn xộn. Anna cúi người đùa nghịch với con mèo trong khi nàng đợi.

Những bước chân lộp cộp đi xuống cầu thang, và Rebecca Fairchild xuất hiện ở cửa ra vào. “Mừng quá! Lâu lắm rồi cậu không đến chơi đến nỗi mình bắt đầu nghĩ là cậu đã bỏ rơi mình khi mình cần được giúp đỡ rất nhiều.”

Người phụ nữ đó ngay lập tức tự tạo mâu thuẫn với lời nói của mình bằng cách bước vội tới và ôm chầm lấy Anna. Vòng bụng của cô khiến cho cái ôm thật khó khăn, bởi vì nó tròn ủng và nặng nề, xô tới trước cả người Rebecca giống như những cánh buồm căng gió của một con thuyền vậy.

Anna đáp lại cái ôm của người bạn một cách nồng nhiệt. “Mình xin lỗi. Bạn nói đúng. Mình đã không chú ý tới việc đi thăm bạn.

Bạn khỏe chứ?”

“Béo lắm. Không, thật đấy,” Rebecca thuyết phục trước sự phản đối của Anna. “Thậm chí cả James, người đàn ông chân tình đó cũng đã ngừng đề nghị được đưa mình lên cầu thang. “Cô gần như ngay lập tức ngồi xuống chiếc ghế sô-pha, cẩn thận tránh cái rổ đựng đồ may vá. “Chivalry thì cũng ốm. Nhưng cậu phải kể tất cả với mình về công việc của cậu ở dinh thự Tu viện đi.”

“Cậu đã nghe rồi à?” Anna ngồi xuống một trong những cái ghế đối diện với cô bạn của mình.

“Mình đã nghe á? Thực tế là mình chẳng nghe được gì khác cả.” Rebecca hạ thấp giọng mình một cách đầy kịch tính. “Ngài bá tước bí ẩn và kín đáo của Swartingham đã thuê nàng góa phụ trẻ Wren vì những mục đích không được biết đến và ngày ngày nhốt bản thân với nàng để đạt được những thứ đáng ghê tởm.”

Anna nhăn mặt. “Mình chỉ đang chép lại những bản thảo cho anh ta thôi mà.”

Rebecca phẩy tay với lời giải thích nhàm chán này khi Meg bước vào với một khay trà. “Đừng nói điều đó với mình. Cậu nhận ra rằng cậu là một trong số ít những người thực sự gặp gỡ người đàn ông đó chứ? Nghe được những kẻ buôn chuyện của làng nói về việc đó, anh ta giấu mình trong tòa biệt thự xấu xa của mình đơn giản là để tước của họ cơ hội được dò xét anh ta. Anh ta có thực sự đáng ghét giống như những tin đồn nói không?”

“Oh, không!” Anna cảm thấy một cơn giận bộc phát. Chắc chắn họ không nói Ngài Swartingham là đáng ghét chỉ vì một số những vết sẹo chứ hả? “Ngài ấy không đẹp trai, dĩ nhiên, nhưng ngài ấy cũng không phải là không hấp dẫn.” Dù sao thì cũng khá hấp dẫn đối với nàng, một giọng nói nhỏ thì thầm ở bên trong. Anna cau mày nhìn xuống đôi tay mình. Từ khi nào mà nàng đã ngừng chú ý đến những vết sẹo của anh ta và thay vào đó là bắt đầu tập trung vào người đàn ông ở bên dưới chúng nhỉ?

“Tiếc thật.” Rebecca tỏ vẻ thất vọng với thông tin rằng ngài bá tước không phải là một con quỷ ăn thịt người bí hiểm. “Mình muốn nghe về những bí mật đen tối của anh ta và những nỗ lực của anh ta để quyến rũ bạn cơ.”

Meg rời đi trong im lặng.

Anna bật cười. “Anh ta có thể có đầy những bí mật đen tối”- giọng nàng chợt thay đổi khi nàng nhớ tới tờ hóa đơn- “nhưng anh ta không thể nào lại đi cố gắng quyến rũ mình đâu.”

“Dĩ nhiên anh ta sẽ không trong khi cậu còn đang đội cái nón xấu ỉn đó.” Rebecca cầm lấy cái ấm trà trong khi xỉ nhục món đồ phụ kiện kia. “Mình không hiểu tại sao cậu lại đội nó. Cậu không già thế đâu.”

“Các góa phụ được yêu cầu phải đội mũ mà.” Anna chạm vào chiếc mũ vải muslin một cách vô thức. “Bên cạnh đó, mình cũng không muốn anh ta quyến rũ mình.”

“Tại sao lại không chứ?”

“Bởi vì-” Anna dừng lại.

Nàng nhận ra- thật kinh khủng- là đầu óc của nàng đã trở nên trống rỗng, và nàng không thể nghĩ được dù chỉ một lý do đơn giản là tại sao nàng không muốn ngài bá tước quyến rũ nàng. Nàng chộp lấy một cái bánh quy đưa vào miệng mình và chậm rãi nhai. May mắn là Rebecca đã không hề chú ý sự im lặng bất chợt của nàng và đang mải nói không dứt về các kiểu tóc mà nàng nghĩ sẽ phù hợp hơn với cô bạn của mình.

“Rebecca,” Anna ngắt lời, “cậu có nghĩ tất cả đàn ông đều cần nhiều hơn một người phụ nữ không?”

Rebecca, người đang làm động tác rót tiếp chén chà thứ hai, nhìn lên nàng theo một cách vô cùng thông cảm.

Anna cảm thấy mình đỏ bừng lên. “Ý mình là-”

“Không, bạn yêu quý. Mình biết ý bạn là gì.” Rebecca chậm rãi đặt cái ấm trà xuống. “Mình không thể nói về tất cả đàn ông, nhưng mình khá chắc chắn là James vẫn luôn chung thủy. Và thực sự thì nếu anh ấy định phản bội thì mình nghĩ anh ấy hẳn sẽ làm thế ngay lúc này rồi.”

Cô vỗ nhẹ lên bụng mình và với lấy một chiếc bánh quy khác.

Anna không thể ngồi yên lâu hơn nữa. Nàng đứng lên và bắt đầu xem xét món đồ trang trí được đặt trên bệ lò sưởi. “Mình xin lỗi. Mình biết James sẽ không bao giờ-”

“Mình rất vui là bạn hiểu.” Rebecca khẽ khịt mũi tế nhị. “Cậu đáng lẽ nên nghe lời khuyên mà Felicity Clearwater đã nói với mình về việc nên mong đợi gì từ một ông chồng khi người vợ có bầu. Theo như lời cô ả thì mọi người chồng đều chỉ đơn giản là đợi-” Rebecca đột ngột ngưng lại.

Anna cầm lên một cô gái chăn cừu bằng sứ và chạm tay vào lớp mạ vàng trên chiếc mũ của cô ấy. Nàng không thể nhìn rõ được nó.

Đôi mắt của nàng mờ đi.

“Giờ thì mình là người phải xin lỗi,” Rebecca nói.

Anna không nhìn lên. Nàng đã luôn tự hỏi liệu Rebecca có biết không. Giờ thì nàng đã biết. Nàng nhắm mắt lại.

“Mình nghĩ rằng bất cứ người đàn ông nào nói những lời thề ước hôn nhân một cách quá nhẹ nhàng,” nàng nghe Rebecca nói, “đều sẽ khiến bản thân phải hổ thẹn đến mức không thể tha thứ được.”

Anna đặt cô gái chăn cừu trở lại bệ lò sưởi. “Còn người vợ? Cô ấy sẽ không bị đổ lỗi một phần nếu như anh ta tìm kiếm sự thỏa mãn bên ngoài cuộc hôn nhân của mình sao?”

“Không đâu, bạn yêu,” Rebecca đáp. “Mình không nghĩ người vợ lại từng bị đổ lỗi đâu.”

Anna bất chợt cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nàng cố mỉm cười, mặc dù nàng e rằng nó rất yếu ớt. “Cậu là người bạn tốt nhất đấy, Rebecca ạ.”

“Ừm, dĩ nhiên rồi.” Người phụ nữ kia mỉm cười giống như một cô mèo đang có chửa và rất tự mãn. “và để chứng minh nó, mình sẽ gọi Meg để mang lên cho chúng ta thêm vài chiếc bánh kem nữa. Tự nuông chiều bản thân ấy mà, bạn yêu ạ!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: