Chapter 4 (part 2) – The Raven Prince

Anna xuất hiện ở trang viên Tu viện vào sáng ngày hôm sau trong trang phục của một bộ váy bằng vải len màu xanh dương đã cũ. Nàng đã thức tới sau nửa đêm để nới rộng chiếc váy, nhưng lúc này nàng chân thành hy vọng rằng nàng có thể ngồi trên một con ngựa.

Ngài bá tước đang đi đi lại lại trước cánh cửa của dinh thự Tu viện, rõ ràng là đang đợi nàng tới. Anh mặc chiếc quần ống túm bằng da hươi và đi đôi giày ống màu nâu cổ cao tới giữa đùi. Những thứ còn lại thì khá mòn và xỉn màu, làm Anna phải tự hỏi, không phải lần đầu tiên, về người hầu phụ trách trang phục của anh.

“Ah, Mrs. Wren.” Anh ngắm bộ váy của nàng. “Được đấy, bộ váy này sẽ rất phù hợp.” Không thèm đợi lời đáp lại, anh đã sải bước dài quanh dinh thự để tới chuồng ngựa.

Anna đi nhanh để theo kịp được anh.

Con ngựa thiến màu đỏ tía của anh đã được thắng cương và đang bận rộn nhe răng ra với cậu bé chăm ngựa. Cậu bé giữ lấy dây cương của con ngựa trong chiều dài của cánh tay và trông rất thận trọng. Ngược lại, một con ngựa cái màu hạt dẻ béo tốt thì lại đang đứng lặng yên bên cạnh cây cột trụ. Con chó hiện ra từ phía sau chuồng ngựa và chạy tới với Anna. Nó dừng lại trước mặt nàng và bắt đầu lấy lại chút gì đó danh dự của mình một cách muộn màng.

“Tao đã phát hiện được mày rồi, biết chưa,” nàng thì thầm với con chó, và xoa xoa đôi tai nó để chào hỏi.

“Cô làm ơn kết thúc việc chơi với con vật này đi, Mrs. Wren ạ.” Ngài Swartingham cau mày với con chó.

Anna đứng thẳng lên. “Tôi sẵn sàng rồi.”

Anh chỉ vào cây cột, và Anna chần chừ tiến tới đó. Nàng biết lý thuyết về cách trèo lên cái yên ngựa để ngồi nghiêng, nhưng thực tế thì phức tạp hơn thế rất nhiều. Nàng có thể đặt một chân lên cái bàn đạp nhưng lại gặp khó khăn khi kéo người lên để móc chân kia qua quả táo yên ngựa.

Kiểu yên ngựa ngồi nghiêng cho phụ nữ

“Cô cho phép tôi chứ?” Ngài bá tước ở phía sau nàng. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, mùi hương cà phê nhàn nhạt của anh, trên má nàng khi anh cúi xuống thấp hơn người nàng.

Nàng gật đầu, im lặng.

Anh đặt hai bàn tay to quanh eo nàng và nâng nàng lên mà không cần bất kì nỗ lực rõ ràng nào. Nhẹ nhàng, anh đặt nàng lên yên ngựa và giúp cái móc giữ lấy chân nàng một cách chắc chắn. Anna cảm thấy bản thân đỏ bừng khi nàng nhìn xuống mái đầu nghiêng nghiêng của anh. Anh đã để lại chiếc mũ ở chỗ người coi ngựa, và nàng có thể nhìn thấy một vài sợi tóc bạc đan xen trong bím tóc ở đằng sau của anh. Liệu tóc anh mềm mại hay thô cứng? Bàn tay đeo găng của nàng nhấc lên và, như thể đó là ý muốn của chính nó, chạm nhẹ lên tóc anh. Nàng ngay lập tức thu bàn tay của mình lại, nhưng ngài bá tước dường như đã cảm nhận được gì đó. Anh ngước lên và nhìn đăm đăm vào mắt nàng trong một khoảnh khắc dường như dài vô tận. Nàng nhìn được rằng khi hàng lông mi của anh hạ xuống, một vệt đỏ nhạt hiện lên trên xương gò má anh.

Rồi anh đứng thẳng lên và bắt lấy cương ngựa. “Đây là một con ngựa cái rất hiền,” anh nói. “Tôi nghĩ cô sẽ không gặp vấn đề gì với cô nàng đâu miễn là không có chuột ở quanh đó.”

Nàng nhìn xuống anh đầy khó hiểu. “Chuột á?”

Anh gật đầu. “Cô nàng này sợ những con chuột.”

“Tôi không thể đổ lỗi cho nó được,” Anna lẩm bẩm. Nàng ngập ngừng vuốt ve bờm con ngựa cái, cảm nhận bộ lông cứng bên dưới những ngón tay mình.

“Tên nó là Daisy,” Ngài Swartingham nói. “Tôi sẽ dắt cô đi quanh sân một lát cho cô làm quen với nó nhé?”

Nàng gật đầu.

Ngài bá tước gọi khẽ và con ngựa cái lúc lắc đi về phía trước. Anna túm chặt sợi dây cương ngựa đầy cả bàn tay. Cả cơ thể nàng căng ra với cảm giác khác lạ của sự chuyển động quá xa khỏi mặt đất. Con ngựa lắc lắc đầu của nó.

Ngài Swartingham liếc nhìn lên bàn tay nàng. “Nó có thể cảm nhận được nỗi sợ của cô. Đúng không, cô gái ngọt ngào của tôi?”

Anna, bị bất ngờ bởi những từ ngữ cuối cùng của anh, liền thả lỏng sợi dây cương ngựa ra.

“Tốt rồi. Để cơ thể cô thư giãn đi.” Giọng anh vây quanh nàng, bọc lấy nàng trong sự ấm áp. “Nó sẽ phản ứng tốt hơn với một cái chạm nhẹ nhàng. Cô nàng muốn được vuốt ve và được yêu, phải không, người đẹp của tôi?”

Họ đi quanh sân chuồng ngựa, giọng trầm của ngài bá tước bỏ bùa mê con ngựa. Có thứ gì đó ở sâu thẳm trong con người Anna dường như nóng lên và tan chảy khi nàng nghe anh nói, như thể là nàng cũng đã bị bỏ bùa mê vậy. Anh đưa ra những chỉ dẫn đơn giản về việc làm thế nào để giữ dây cương và ngồi vững. Khi nửa tiếng trôi qua thì nàng đã cảm thấy tự tin hơn rất nhiều trên yên ngựa.

Ngài Swartingham trèo lên con ngựa thiến của mình và dẫn đường cho một cuộc đi dạo xuống con đường nhỏ. Con chó chạy nước kiệu theo bên cạnh họ, đôi khi lại biến mất vào đám cỏ cao bên cạnh con đường để rồi lại hiện ra trong chỉ vài phút sau đó.

Khi họ đi tới đường lớn, ngài bá tước để con ngựa màu nâu đỏ của mình chạy lên trước, phi nước kiệu một quãng ngắn xuống con đường lớn và rồi quay lại để tiêu hao mới một phần năng lượng. Con ngựa cái nhỏ nhìn trò hề của con ngựa thiến mà không hề có bất cứ dấu hiệu nào là nó muốn thoát khỏi cuộc đi dạo chậm rãi này cả. Anna nghiêng mặt hướng lên ánh mặt trời. Nàng đã rất nhớ sự ấm áp của nó sau mùa đông dài. Nàng bắt gặp một tia sáng màu nghệ tây nhạt bên dưới những bờ giậu chạy dọc theo con đường.

“Nhìn kìa, những bông hoa anh thảo. Tôi nghĩ chúng là những bông đầu tiên của năm nay đấy, ngài có nghĩ thế không?”

Ngài bá tước liếc nhìn đến nơi nàng chỉ. “Những bông hoa màu vàng đó ư? Tôi chưa từng thấy chúng trước đây.”

“Tôi đã cố trồng chúng trong vườn nhà tôi nhưng chúng không thích bị cấy sang nơi khác,” nàng nói. “Mặc dù tôi cũng có một vài bông tu-lip. Tôi đã nhìn thấy những bông hoa thủy tiên đáng yêu trong lùm cây của dinh thự Tu viện. Ngài cũng có cả hoa tu-lip chứ, thưa ngài?”

Anh dường như bị giật mình đôi chút vì câu hỏi. “Có thể cũng có những bông tu-lip vẫn ở trong các khu vườn. Tôi nhớ là mẹ tôi đã từng hái chúng, nhưng tôi đã không nhìn những khu vườn từ lâu…”

Anna đợi, nhưng anh không nói thêm gì nữa. “Không phải ai cũng thích làm vườn, dĩ nhiên là như thế,” nàng nói một cách lịch sự.

“Mẹ tôi thích làm vườn.” Anh nhìn đăm đăm xuống con đường. “Bà trồng những bông thủy tiên như cô đã thấy, và bà cho sửa chữa những khu vườn lớn có tường bao quanh ở đằng sau Tu viện. Khi bà mất…” Anh nhăn mặt. “Khi tất cả mọi người mất, có những việc khác, quan trọng hơn cần được xem xét. Và giờ các khu vườn đã bị bỏ hoang quá lâu, tôi nên cho người phá chúng đi thôi.”

“Oh, chắc chắn không nên làm thế!” Anna bắt gặp hàng lông mày nhướn lên của anh và hạ giọng mình xuống. “Ý tôi muốn nói là một khu vườn tốt luôn luôn có thể được phục hồi.”

Anh cau mày. “Để đạt mục đích gì?”

Anna lúng túng. “Một khu vườn luôn luôn có một ý nghĩa nào đó.”

Anh nhướn một bên lông mày đầy hoài nghi.

“Mẹ tôi từng có một khu vườn rất đẹp khi tôi được nuôi dưỡng ở văn phòng của mục sư,” Anna nói. “Có cây hoa nghệ tây, hoa thủy tiên, và tu-lip vào mùa xuân, sau đó là cây hoa cẩm chướng, cây mao địa hoàng, và hoa trúc đào, cùng với hoa păng-xê lần lượt nở rộ.”

Khi nàng nói, Ngài Swartingham ngắm nhìn khuôn mặt nàng một cách chăm chú.

“Ở ngôi nhà tranh của tôi bây giờ, tôi dĩ nhiên cũng có những cây hoa thục quỳ, và rất nhiều những loài hoa khác mà mẹ tôi từng trồng. Tôi ước mình có nhiều không gian hơn để trồng thêm cả hoa hồng nữa,” nàng ngẫm nghĩ. “Nhưng những cây hoa hồng rất đắt và lại tốn khá nhiều không gian. Tôi e rằng tôi không thể chứng minh được sự cần thiết của loại chi phí này khi mà khu vườn rau vẫn là ưu tiên hàng đầu.”

Hoa thục quỳ

“Có lẽ cô có thể cho tôi lời khuyên về những khu vườn ở Tu viện vào cuối mùa xuân này,” ngài bá tước nói. Anh quay đầu con ngựa nâu đỏ và bắt đầu đi xuống một con đường gập ghềnh rải sỏi nhỏ hơn.

Anna tập trung vào việc quay đầu con ngựa cái. Khi nàng nhìn lên, nàng đã thấy cánh đồng ngập nước.

Mr. Hopple đã có mặt ở đó, đang nói chuyện với một người nông dân mặc chiếc áo khoác rộng và đội chiếc mũ rơm. Người đàn ông đang gặp khó khăn khi phải nhìn lên mặt của Mr. Hopple. Đôi mắt ông ta kéo lê xuống chiếc áo gi-lê màu hồng gây ngạc nhiên mà Mr. Hopple mặc. Khi Anna tới gần hơn, nàng nhìn ra rằng hình thêu dường như thể hiện những con lợn nhỏ màu đen. <ăn với chả mặc =.=>

“Chào buổi sáng, Hopple, Mr. Grundle.” Ngài bá tước gật đầu với người quản gia của mình và người nông dân. Ánh mắt anh quét lên chiếc áo gi-lê. “Đây là một món trang phục rất thú vị, Hopple ạ. Tôi không biết là tôi đã nhìn thấy cái nào giống thế này trước đây chưa.”

Giọng của ngài bá tước nghiêm nghị.

Mr. Hopple mỉm cười rạng rỡ và vuốt một bàn tay dọc theo chiếc áo gi-lê của mình. “Tại sao chứ ạ, cảm ơn ngài. Tôi đã đặt làm nó ở một tiêm may nhỏ ở London trong chuyến đi gần đây nhất của tôi.”

Ngài bá tước xoay một chân dài xuống khỏi con ngựa của mình. Anh trao sợi dây cương cho Mr. Hopple và đi tới con ngựa của Anna. Nhẹ nhàng ôm lấy eo của Anna, anh nhấc nàng xuống. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhất, hai đầu ngực nàng sượt lên mặt trước áo khoác của anh và nàng cảm thấy những ngón tay dài của anh siết chặt lại. Rồi nàng được tự do, và anh quay lại với viên quản gia và người nông dân.

Họ dành ra cả buổi sáng để đi bộ khắp cánh đồng, kiểm tra vấn đề thoát nước. Có lúc ngài bá tước đứng trong nước bùn ngập sâu đến tận đầu gối và kiểm tra một chỗ bị nghi ngờ là nguồn gốc gây ngập lụt. Anna ghi chú trong một cuốn vở mỏng mà anh đã đưa cho nàng. Nàng rất mừng là mình đã chọn một chiếc váy cũ để mặc bởi vì quanh viền váy đã nhanh chóng trở nên hoàn toàn bẩn thỉu.

“Ngài dự định thoát nước cho cánh đồng như thế nào?” Anna hỏi khi họ cưỡi ngựa trở về Tu viện.

“Chúng ta sẽ phải đào một con mương chạy về phía bắc.” Ngài Swartingham nheo mắt trầm ngâm. “Đó có thể cũng là một vấn đề vởi vì mảnh đất này chạy vào gia sản của nhà Clearwater, và để lịch sự thì tôi tôi sẽ phải bảo Hopple đi xin phép họ. Người nông dân kia đã mất vụ mùa đậu của anh ta rồi, và nếu cánh đồng này không được gieo trồng sớm thì anh ta cũng sẽ bỏ lỡ cả vụ lúa mì-” Anh dừng lại và bắn một cái nhìn hài hước về phía nàng. “Tôi xin lỗi. Cô không thể nào lại có hứng thú lắng nghe mấy vấn đề như này được.”

“Thực ra, tôi rất thích, thưa ngài.” Anna thẳng cười trên yên ngựa và vội vã nắm chặt bờm con Daisy khi con ngựa bước sang một bên. “Tôi đã hoàn toàn bị cuốn hút vào những trang bản thảo của ngài về việc quản lý đất đai. Nếu tôi hiểu những lý thuyết của ngài một cách đúng đắn thì người nông dân kia nên trồng một loại cây đậu đũa hoặc đậu Hà Lan sau vụ lúa mì và rồi lại đến một loại củ cải đường và cứ thế. Nếu đây là trường hợp đó thì người nông dân kia không nên trồng củ cải đường thay cho lúa mì ạ?”

“Trong hầu hết các trường hợp thì cô nói đúng, nhưng trong trường hợp này thì…”

Anna lắng nghe tông giọng trầm của ngài bá tước bàn về rau củ và ngũ cốc. Nông nghiệp có phải vẫn luôn hấp dẫn như thế và nàng chưa bao giờ nhận ra ư? Vì một lý do nào đó mà nàng không nghĩ vậy.

Một giờ sau, Edward nhận ra bản thân anh thật đáng ngạc nhiên là lại đang thao thao bất tuyệt về nhiều cách khác nhau để thoát nước cho một cánh đồng với Mrs. Wren trong suốt cả bữa trưa. Dĩ nhiên chủ đề này rất thú vị, nhưng anh chưa từng có cơ hội để chuyện trò với một người phụ nữ về những vấn đề của đàn ông như thế này trước kia. Thực tế là anh hiếm khi có bất cứ cơ hội nào để chuyện trò với phụ nữ, ít nhất là từ sau khi mẹ và em gái anh mất. Anh đã từng tán tỉnh phụ nữ khi còn trẻ, và như một bản năng, anh cũng biết cách để tạo nên những cuộc tán gẫu xã giao nhẹ nhàng. Nhưng trao đổi những ý tưởng với một người phụ nữ giống như làm với một người đàn ông thì lại là một trải nghiệm mới. Và anh thích nói chuyện với Mrs. Wren nhỏ nhắn. Nàng lắng nghe anh nói với mái đầu nghiêng sang một bên, ánh mặt trời ùa vào qua cửa sổ căn phòng ăn nhẹ nhàng làm nổi bật đường cong của gò má nàng. Sự chú tâm hoàn toàn đó thật quyến rũ.

Đôi khi nàng mỉm cười cong cong khóe miệng với những gì anh đang nói. Anh bị cuốn hút bởi nụ cười nửa miệng đó. Một viền môi đỏ hồng của nàng luôn luôn cong hơn so với viền bên kia. Anh bắt đầu nhận ra rằng anh đang nhìn đăm đăm vào khuôn miệng nàng, hy vọng được nhìn thấy nụ cười ấy một lần nữa, tưởng tượng xem vị của nó sẽ như thế nào.

Edward quay đầu sang một bên và nhắm mắt lại. Sự khuấy động của anh đang áp chặt lên túi trước của chiếc quần ống túm anh mặc, khiến nó trở nên chật căng đến mức khó chịu. Anh nhận ra mình gặp phải vấn đề này liên tục thời gian gần đây kể từ khi ở cùng với thư ký mới của mình.

Chúa ơi. Anh là một người đàn ông hơn ba mươi rồi, không phải là một cậu bé để mà khao khát nụ cười của một người phụ nữ. Tình trạng này sẽ rất nực cười nếu cậu nhỏ của anh không nhức nhối đến thế.

Edward đột ngột nhớ ra rằng Mrs. Wren đang hỏi anh một câu hỏi. “Gì cơ?”

“Tôi hỏi rằng ngài vẫn ổn chứ, thưa ngài,” nàng nói. Nàng trông đầy lo âu.

“Ổn. Tôi khỏe.” Anh hít một hơi thở sâu và tức giận ước mong là nàng sẽ gọi anh bằng tên riêng.

Anh ao ước được nghe nàng gọi Edward. Nhưng không. Sẽ là cực kì không thích hợp khi nàng gọi anh bằng tên Thánh như thế.

Anh thu thập lại những ý nghĩ vẩn vơ của mình. “Chúng ta nên trở lại làm việc thôi.” Anh đứng lên và sải bước dài ra khỏi căn phòng, cảm thấy như thể anh đang chạy trối chết khỏi con quái vật thét ra lửa chứ không phải là một nàng góa phụ nhỏ nhắn giản dị.

Khi chiếc đồng hồ điểm năm tiếng, Anna thu dọn đống nhỏ các bản chép lại mà nàng đã hoàn thành chiều nay và liếc nhìn bá tước. Anh đang ngồi cau mày với tờ giấy trước mặt mình. Nàng thanh thanh cổ họng mình.

Anh nhìn lên. “Đến giờ rồi à?” Nàng gật đầu.

Anh đứng dậy và đợi khi nàng thu thập đồ của mình. Con chó đi theo họ ra cửa, nhưng rồi nó chạy xuống các bậc thang để tới con đường xe chạy. Con vật khụt khịt đánh hơi cái gì đó trên mặt đất một cách chăm chú và rồi lăn lộn, hạnh phúc chà cái đầu và cổ của mình lên bất cứ cái gì.

Ngài Swartingham thở dài. “Tôi sẽ để một trong những cậu bé chăm ngựa tắm cho nó trước khi nó được đi vào Tu viện lần nữa.”

“Mmm,” Anna trầm ngâm lẩm bẩm. “Ngài nghĩ gì về ‘Adonis’?”

Anh trao cho nàng một cái nhìn tràn ngập sự kinh dị đầy hoài nghi đến nỗi nàng phải cố nín để không cười phá lên. “Thôi, tôi cho rằng không được rồi,” nàng lẩm bẩm.

Con chó đứng dậy sau trò giải trí của mình và lắc lắc người, bật một tai của nó từ trong ra ngoài. Nó chạy nhanh tới chỗ họ và cố gắng tỏ vẻ đạo mạo với một tai vẫn còn lật từ trong ra ngoài.

“Kiểm soát bản thân đi, nhóc con.” Bá tước sửa lại cái tai của con chó.

Anna im lặng mỉm cười với hành động đó. Anh liếc xéo nàng, và nàng nghĩ khuôn miệng rộng của anh đã giật giật. Rồi chiếc xe ngựa chậm rãi tiến đến, và nàng bước lên trong sự hỗ trợ của anh. Con chó giờ mới biết rằng nó không được phép ngồi trong xe ngựa và chỉ nhìn theo đầy buồn bã.

Anna dựa ra sau và nhìn khung cảnh quen thuộc trôi qua. Khi cỗ xe ngựa đi vào vùng ngoại ô của thị trấn, nàng nhìn thấy một nhúm vải trên con mương cạnh đường. Tò mò, nàng nghiêng người khỏi cửa sổ để nhìn cho rõ hơn. Nhúm vải chuyển động, và một cái đầu với mái tóc màu nâu nhạt đẹp đẽ hiện ra và quay về phía phát ra âm thanh của cỗ xe ngựa.

“Dừng lại! Bác John, dừng lại ngay lập tức!” Anna đập lên trần xe bằng nắm đấm.

Cỗ xe ngựa giảm tốc và dừng kịch lại, và nàng nhào tới để mở cửa.

“Cái gì vậy, thưa cô?”

Nàng nhìn thấy khuôn mặt ngạc nhiên khó hiểu của Tom, người hầu trẻ đi theo, khi nàng chạy ra sau cỗ xe ngựa với một tay giữ lấy váy. Anna tiến đến chỗ mà nàng đã nhìn thấy bộ quần áo và nhìn xuống.

Trong con mương có một người phụ nữ trẻ đang nằm đó.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: