Chapter 5 (part 1) – The Raven Prince

Hic, rất xin lỗi mọi người. Dạo này mình bận quá, chẳng có thời gian để dịch nên bỏ bê hơi lâu. Sắp tới mình sẽ cố gắng sắp xếp để trở lại định kì, lúc nào mình không thể xếp được thì mọi người chịu khó đợi nhé :(.

Khoảnh khắc ngài công tước chấp nhận lời thỏa thuận, con quạ bay vào không trung với một cái đập cánh mạnh mẽ. Cùng lúc đó, một đạo quân kì bí ào ạt xông ra từ tháp canh của lâu đài. Đầu tiên có mười ngàn người đàn ông, mỗi người đều được võ trang bằng một cái khiên và một thanh kiếm. Theo sau họ lại là mười ngàn cung thủ mang những cây cung dài, sắc nhọn chết người và những ống tên đầy. Cuối cùng, mười ngàn người đàn ông cưỡi ngựa phi nước đại ra, những con ngựa của họ siết chặt hàm răng và sẵn sàng cho cuộc chiến đấu. Con quạ bay tới chỗ người dẫn đầu đoàn quân và chào đón đoàn quân của tên hoàng tử bằng một thanh âm vang dội như tiếng sấm.

Những đám mây bụi che phủ cả hai đội quân nên không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Chỉ có những tiếng kêu la thảm thiết của những con người tham gia trận chiến là vang vọng ra. Và khi bụi mù cuối cùng cũng tan, không một dấu vết nào của đội quân hoàng tử còn lại ngoại trừ một vài miếng móng ngựa bằng sắt nằm chỏng chơ trong đất bẩn.

– từ Hoàng tử Quạ

Người phụ nữ nằm nghiêng trong con mương, cả hai chân co rụt lại như đang tìm kiếm sự ấm áp. Cô siết chặt lấy một chiếc khăn quàng cổ bẩn thỉu quanh đôi vai gầy một cách đáng thương. Bộ váy bên dưới chiếc khăn đã từng có màu hồng tươi nhưng giờ đây đã bị bùn đất bôi bẩn. Đôi mắt cô nhắm nghiền trên khuôn mặt xanh xao và yếu ớt.

Anna giữ chiếc váy của nàng cho khỏi vướng xuống đường bằng một tay và dùng tay kia để giữ bản thân thăng bằng trên bờ khi nàng leo xuống chỗ người phụ nữ ốm yếu. Nàng chú ý thấy một mùi hôi khi nàng đi tới gần hơn.

“Cô có bị thương không, thưa cô?” Nàng chạm vào khuôn mặt tái nhợt.

Người phụ nữ rên rỉ và đôi mắt to của cô mở ra, làm Anna giật mình. Đằng sau nàng, người đánh xe ngựa và anh hầu đang sải bước xuống con dốc nhỏ tạo ra tiếng bước chân lộp bộp.

Bác đánh xe John làm thoát ra một âm thanh chán ghét từ cổ họng mình. “Đi thôi, Mrs. Wren. Nơi này không phải để dành cho những người như cô đâu.”

Anna chuyển hướng ánh nhìn sang bác đánh xe kèm theo sự ngạc nhiên sững sờ. Ông quay mặt đi, nhìn vào những con ngựa. Nàng lại nhìn sang Tom. Anh ta đang dò xét những hòn đá dưới chân mình.

“Quý cô này bị thương hoặc có thể là bị bệnh, bác John à.” Nàng cau mày. “Chúng ta nên cần phải giúp đỡ cô ấy.”

“Aizz, cô à, chúng ta sẽ chỉ gọi ai đó tới để chăm lo cho cô ấy là được,” John nói. “Cô nên lên xe ngựa và về nhà ngay, Mrs. Wren ạ.”

“Nhưng tôi không thể bỏ mặc quý cô này ở đây được.”

“Cô không phải là quý cô gì cả, nếu cô hiểu ý của tôi.” John nhổ nước bọt ra một phía. “Hoàn toàn không hợp với cô khi làm mình dính dáng đến cô ta đâu ạ.”

Anna nhìn xuống người phụ nữ mà nàng đã kéo vào đôi tay mình. Giờ đây nàng mới nhận ra những gì mà nàng đã chưa kịp thấy trước đó: vùng da thịt không đứng đắn lộ ra ở phần thân trên của chiếc váy mà người phụ nữ mặc và loại chất vải tầm thường lòe loẹt. Nàng nhíu mày suy nghĩ. Nàng đã từng gặp một cô gái điếm bao giờ chưa? Nàng nghĩ là chưa. Những người đó sống ở một thế giới khác hẳn với những góa phụ vùng nông thôn nghèo. Một thế giới mà cộng đồng của nàng rõ ràng là nghiêm cấm nó không được có giao cắt với thế giới của nàng.

Nàng nên làm giống như bác John đề nghị và bỏ mặc người phụ nữ này. Trên tất cả, đó là những gì mọi người trông đợi ở nàng.

Bác đánh xe John đang chìa bàn tay ra để giúp nàng đứng lên. Anna nhìn đăm đăm vào sự lệ thuộc ấy. Cuộc sống của nàng có phải đã luôn bị hạn chế như thế, những giới hạn của nàng quá hẹp đến nỗi mà rất nhiều lần nàng như đang bước trên một sợi dây vậy? Chẳng nhẽ nàng không có giá trị ngoài vị trí của nàng trong xã hội này?

Không, nàng không phải thế. Anna siết chặt quai hàm. “Tuy nhiên, bác John ạ, cháu lại sẽ để mình dính dáng với người phụ nữ này. Bác làm ơn mang cô ấy lên xe ngựa với sự giúp đỡ của Tom đi ạ. Chúng ta sẽ mang cô ấy về ngôi nhà của cháu và cho gọi Bác sĩ Billings.”

Hai người đàn ông trông không vui vẻ gì với tình huống đó, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm cương quyết của nàng, họ cùng nhau dìu người phụ nữ lên xe ngựa. Anna lên trước và rồi quay qua để giúp đỡ người phụ nữ vào chiếc ghế trên xe. Nàng ôm lấy người phụ nữ vào người mình bằng cả hai tay để tránh cho cô không bị ngã khỏi ghế ngồi trên đường về. Khi cỗ xe ngựa dừng lại, nàng cẩn thận đặt người phụ nữ xuống và ra ngoài. John vẫn im lặng trên chiếc ghế của người đánh xe trên cao và nhìn thẳng lên với một bên lông mày nhăn lại.

Anna đặt hai tay lên ngang hông. “Bác John, bác tới và giúp Tom đưa cô ấy vào ngôi nhà đi ạ.”

John lẩm bẩm nhưng vẫn trèo xuống.

“Chuyện gì đây, Anna?” Mẹ Wren đã đi tới cửa.

“Một quý cô không may mà con gặp ở ven đường ạ.” Anna nhìn những người đàn ông thận trọng đưa người phụ nữ xuống khỏi xe ngựa. “Làm ơn đưa cô ấy vào hẳn bên trong ngôi nhà tranh với ạ.”

Mẹ Wren lùi lại khỏi con đường khi những người đàn ông ráng sức đưa người phụ nữ bất tỉnh đi qua ngưỡng cửa.

“Chúng tôi sẽ đặt cô ta ở đâu, thưa cô?” Tom thở hào hển.

“Tôi nghĩ là ở trong phòng tôi, trên lầu ấy.”

Điều đó giúp Anna nhận được một cái nhìn không đồng tình từ bác John, nhưng nàng tảng lờ nó. Họ đưa người phụ nữ lên trên gác.

“Có chuyện gì với người phụ nữ vậy?” Mẹ Wren hỏi.

“Con không biết ạ. Con cho rằng cô ấy có thể đang bị bệnh,” Anna nói. “Con nghĩ tốt nhất là mang cô ấy về đây đã.”

Hai người đàn ông bước xuống khỏi những bậc cầu thang hẹp và đi ra ngoài.

“Đừng quên dừng ở nhà của Bác sĩ Billings nhé,” Anna gọi với theo.

Bác đánh xe John vẫy một bàn tay một cách tức tối qua vai mình để biểu thị rằng ông đã nghe rồi. Ngay sau đó, cỗ xe ngựa lạo xạo rời đi. Cho đến lúc này, Fanny vẫn đang đứng trên hành lang với đôi mắt mở lớn.

“Em có thể đặt ấm đun nước để pha trà không, Fanny?” Anna hỏi. Nàng kéo Mẹ Wren sang bên ngay khi Fanny bắt đầu chạy vội vào nhà bếp. “Bác John và Tom nói rằng người phụ nữ khổ sở đó hoàn toàn không đáng được tôn trọng. Con sẽ để cô ấy rời đi nếu mẹ nói như thế.” Nàng nhìn một cách đầy lo âu vào mẹ chồng mình.

Mẹ Wren nhướn lông mày. “Ý con là cô ấy là một con điếm hả?” Trước cái nhìn sững sờ của Anna, bà mỉm cười và vỗ nhẹ lên tay nàng. “Thật quá khó khi đến tuổi của con mà chưa từng được nghe về từ đó ít nhất là một lần nào, con yêu ạ.”

“Không ạ, con không nghĩ thế,” Anna đáp lại. “Vâng, bác John và Tom cũng đã chỉ ra cô ấy là một cô gái điếm.”

Mẹ Wren thở dài. “Con biết điều tốt nhất là nên để cô ta đi mà.”

“Vâng, không nghi ngờ gì là như vậy ạ.” Anna nâng cằm lên.

“Nhưng”- Mẹ Wren giơ hai tay lên không- “nếu mong muốn của con là được chăm sóc cho cô ấy ở đây thì mẹ sẽ không cản con.”

Anna để thoát ra một hơi thở trong sự thư giãn và chạy lên lầu để xem bệnh nhân của mình.

Mười lăm phút sau, có một tiếng gõ bất thình lình vào cánh cửa. Anna đi xuống dưới cầu thang đúng lúc Mẹ Wren nhẹ nhàng nâng váy và tới mở cửa.

Bác sĩ Billings trong bộ tóc giả màu trắng lay động đang đứng ngoài cửa. “Một ngày tốt lành, Mrs. Wren, Mrs.Wren.”

“Và ông cũng vậy, Bác sĩ Billings,” Mẹ Wren trả lời cho cả hai người.

Anna dẫn bác sĩ đi vào phòng mình.

Bác sĩ Billings đã phải cúi đầu để bước vào căn phòng ngủ. Ông ấy là một quý ông cao lớn, hơi gầy với thư thế hơi còng. Phần đầu chiếc mũi xương xương của ông luôn hồng lên, cho dù là vào mùa hè. “Ừm, chúng ta có vấn đề gì ở đây nào?”

“Một người phụ nữ mà tôi đã tìm thấy đang kiệt sức, Bác sĩ Billings ạ,” Anna nói. “Ngài sẽ xem xem liệu cô ấy bị bệnh hay bị thương chứ ạ?”

Ông thanh thanh lại cổ họng mình. “Nếu cô để tôi một mình với người này, Mrs. Wren ạ, tôi sẽ cố gắng khám cho cô ấy.”

Rõ ràng là bác John đã kể với Bác sĩ Billings về loại người phụ nữ nào mà họ tìm được.

“Tôi nghĩ tôi vẫn nên ở lại, nếu ngài không ngại, Bác sĩ Billings ạ,” Anna nói.

Ông bác sĩ rõ ràng là thấy phiền nhưng không thể nghĩ ra được lí do nào để yêu cầu Anna phải ra khỏi phòng cả. Bất chấp ý kiến riêng của mình về bệnh nhân, Bác sĩ Billings vẫn kĩ lưỡng nhưng lịch sự trong công cuộc khám bệnh của mình. Ông nhìn xuống cổ họng của cô gái và bảo Anna quay đi để ông có thể kiểm tra vùng ngực của người phụ nữ bị bệnh.

Rồi ông vuốt phẳng cái chăn lên người cô ấy và thở dài. “Tôi nghĩ chúng ta sẽ nói chuyện tốt hơn khi ở dưới nhà.”

“Dĩ nhiên ạ.” Anna dẫn đường từ căn phòng và đi xuống cầu thang, dừng lại để yêu cầu Fanny mang chút trà đến phòng khách. Rồi nàng chỉ vào cái ghế bành duy nhất cho bác sĩ và ngồi đối diện ông trên một bên rìa của chiếc ghế sopha nhỏ, siết chặt hai tay trên đùi mình. Liệu người phụ nữ có chết không?

“Cô ấy khá yếu,” Bác sĩ Billings bắt đầu.

Anna nghiêng người tới trước. “Sao ạ?”

Ông bác sĩ tránh ánh mắt nàng. “Cô ấy bị sốt, có lẽ viêm phổi. Cô ấy cần nghỉ ngơi trên giường một thời gian để phục hồi lại.”

Ông ngần ngừ và rồi rõ ràng là đã nhìn ra được sự sợ hãi trên gương mặt của Anna. “Oh, đây không phải cái gì nguy hiểm đến tính mạng cả, tôi đảm bảo với cô, Mrs. Wren. Cô ấy sẽ khỏe lại. Cô ấy chỉ cần thời gian để hồi phục thôi.”

“Tôi nhẹ nhõm hơn rồi.” Anna mỉm cười. “Tôi nghĩ từ cách nói của ông là căn bệnh nguy hiểm chết người cơ.”

“Thực sự là không.”

“Cảm ơn Chúa.”

Bác sĩ Billings vuốt ngón tay dọc theo một bên cánh mũi nhỏ gầy của mình. “Tôi sẽ cho gọi vài người đàn ông quanh đây tới ngay lập tức khi tôi về đến nhà. Cô ấy sẽ được đưa tới viện tế bần để chăm sóc, dĩ nhiên là như thế rồi.”

Anna cau mày. “Nhưng tôi nghĩ là ông hiểu mà, Bác sĩ Billings. Chúng tôi muốn chăm sóc cho cô ấy ở đây, tại nhà.”

Một vệt màu đỏ lan nhanh trên khuôn mặt ông bác sĩ. “Vớ vẩn. Điều này là hoàn toàn không thích hợp cho cô và Mrs. Wren đáng kính khi chăm sóc cho một người phụ nữ loại đó.”

Nàng siết căng quai hàm. “Tôi đã bàn về việc này với mẹ chồng mình và chúng tôi cùng đồng ý là chúng tôi sẽ chăm sóc cho quý cô này trong nhà mình.”

Khuôn mặt của Bác sĩ Billings hoàn toàn đỏ ửng. “Đây là việc không phải bàn cãi gì cả.”

“Bác sĩ-”

Nhưng Bác sĩ Billings đã ngắt lời nàng. “Cô ta là một ả gái điếm!”

Anna đã quên những gì nàng định nói và ngậm miệng lại. Nàng nhìn đăm đăm vào ông bác sĩ và nhìn ra một sự thật trong vẻ mặt của ông: đây là cách mà hầu hết mọi người ở Little Battleford sẽ phản ứng.

Nàng hít một hơi thở sâu. “Chúng tôi đã quyết định là sẽ chăm lo cho người phụ nữ. Nghề nghiệp của cô ấy chẳng làm thay đổi được sự thật này đâu ạ.”

“Cô phải nhìn ra lý do chứ, Mrs. Wren,” ông bác sĩ cằn nhằn. “Cô không thể chăm sóc cho cái loại người đó.”

“Tình trạng của cô ấy không lây nhiễm, đúng không ạ?”

“Không, không, có lẽ là sẽ không còn lây nữa.” ông thừa nhận.

“À, vậy thì chẳng có lí do gì mà chúng tôi không thể chăm sóc cho cô ấy cả.” Anna mỉm cười dứt khoát.

Fanny chọn đúng thời điểm đó để đưa trà vào. Anna rót cho ông bác sĩ và cho mình, cố gắng để giữ mình càng bình tĩnh càng tốt. Nàng không quen tranh cãi với các quý ông, và nàng thấy điều khó khăn nhất là giữ vẻ quả quyết và không xin lỗi. Đó là một cảm giác khá đáng lo ngại khi biết rằng ông bác sĩ không đồng ý với cách giải quyết cuả nàng, rằng thực ra ông phản đối nàng. Cùng lúc đó, nàng lại không thể áp xuống một sự hồi hộp bất chính.

Thật vui làm sao khi nói thẳng những suy nghĩ của nàng, không quan tâm đến ý kiến của một người đàn ông ra sao! Thực sự, nàng nên cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ đó, nhưng nàng không thể khiến bản thân phải hối lỗi vì điều đó được. Không, không một chút nào cả.

Họ uống trà trong sự im lặng đầy căng thẳng, ông bác sĩ tốt bụng rõ ràng đã quyết định là ông sẽ không thay đổi suy nghĩ của nàng nữa. Sau khi uống xong tách trà, Bác sĩ Billings lấy một cái chai nhỏ màu nâu ra khỏi túi của ông và đưa nó cho Anna kèm theo những lời hướng dẫn làm thế nào để uống thuốc đúng cách. Rồi ông bác sĩ ấn chiếc mũ lên đầu mình và quấn chiếc khăn quàng màu hoa oải hương quanh cổ mình nhiều vòng.

Ông dừng lại trước cửa chính khi Anna đang dẫn ông đi ra. “Nếu cô thay đổi suy nghĩ của mình, Mrs. Wren à, làm ơn hãy gọi cho tôi. Tôi sẽ tìm một nơi thích hợp cho người phụ nữ trẻ đó.”

“Cảm ơn ông,” nàng lẩm bẩm. Nàng đóng cửa sau khi ông bác sĩ đi và dựa vào nó, đôi vai nàng hạ xuống.

Mẹ Wren đi vào đại sảnh và cẩn thận quan sát Anna. “Cô ấy bị sao thế hả, con yêu?”

“Lên cơn sốt và bị viêm phổi mẹ ạ.” Anna nhìn vào bà một cách mệt mỏi. “Có lẽ sẽ tốt hơn nếu mẹ và Fanny đến ở với mấy người bạn cho đến khi chuyện qua đi, mẹ ạ.”

Mẹ Wren nhướn lông mày. “Ai sẽ chăm sóc cô ấy trong cả ngày khi con đang ở Ravenhill đây?”

Anna nhìn chăm chú, đột ngột nhớ ra. “Con đã quên mất việc đó.”

Mẹ Wren lắc đầu. “Có phải thực sự cần thiết khi khuấy đảo hết chừng đó rắc rối lên không, con yêu?”

“Con xin lỗi.” Anna nhìn xuống và nhận ra một vết bẩn do cỏ gây ra trên chiếc váy của mình. Nó sẽ không lộ ra- những vết bẩn do cỏ gây ra chưa bao giờ bị lộ ra. “Con không định kéo mẹ vào đống phiền phức này đâu ạ.”

“Vậy tại sao con không chấp nhận sự giúp đỡ của ông bác sĩ? Dễ dàng hơn nhiều khi chỉ việc làm những gì mà mọi người mong đợi ở con, Anna ạ.”

“Có thể nó sẽ dễ dàng hơn, nhưng nó không phải là cách đúng đắn cần thiết ở đây, Mẹ ạ. Chắc chắn mẹ có thể hiểu con mà Mẹ?” Nàng nhìn vào mẹ chồng mình đầy tha thiết, cố gắng tìm kiếm từ ngữ để giải thích. Những hành động của nàng trở nên hoàn toàn có ý nghĩa khi nàng nhìn chăm chú vào khuôn mặt ốm yếu của người phụ nữ trong con mương. Giờ đây, khi Mẹ Wren đang đợi một cách đầy nhẫn nại thì việc kết nối tư duy của nàng lại khó khăn hơn. “Con đã luôn làm những gì được trông đợi, phải không ạ? Mà không quan tâm đó có phải là một việc làm đúng đắn hay không Mẹ ạ.”

Người phụ nữ nhiều tuổi hơn cau mày. “Nhưng con chưa bao giờ làm sai gì cả-”

“Nhưng đấy không phải là trọng điểm, đúng không ạ?” Anna cắn môi và thấy trong sự kinh hoàng là nàng sắp sửa khóc. “Nếu con không bao giờ bước ra khỏi vai diễn đã được định cho mình từ khi con sinh ra, con sẽ không bao giờ kiểm nghiệm được bản thân mình. Con đã quá e sợ ý kiến của những người khaác, con nghĩ thế Mẹ ạ. Con luôn là một người nhát gan. Nếu người phụ nữ đó cần con, tại sao lại không giúp cô ấy ạ- vì cô ấy… và vì con?”

“Tất cả những gì mẹ biết là cách làm này sẽ dẫn tới khá nhiều sự đau khổ cho con đấy.” Mẹ Wren lắc đầu lần nữa và thở dài.

Advertisements

3 phản hồi (+add yours?)

  1. M_Anh
    Th10 06, 2013 @ 12:28:34

    Cám ơn Kutecate rất nhiều, mặc dù bận rộn mà vẫn cố gắng dịch truyện.

    Phản hồi

  2. Thu Hà
    Th10 06, 2013 @ 17:22:41

    Tiếp tục được đọc phần tiếp theo của truyện rồi . Tks bạn !

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: