Chapter 5 (part 2) – The Raven Prince

Anna dẫn đường quay trở vào nhà bếp, và hai người phụ nữ lại chuẩn bị món canh thịt bò thái lát trần nước sôi <món này thường được sử dụng cho người ốm để kích thích khẩu vị>. Anna mang nó và bình thuốc màu nâu nhỏ lên gác, đến phòng của nàng. Lặng lẽ, nàng kéo cửa phòng mở ra và nhìn vào. Người phụ nữ cựa quậy yếu ớt và cố gắng nâng người dậy.

Anna đặt cái khay xuống và đi vào phòng để đến chỗ cô ấy. “Đừng cố cử động.”

Lúc tiếng nói của Anna vang lên, đôi mắt người phụ nữ vụt mở ra và cô nhìn quanh sợ sệt. “C-c-cô là-?”

“Tên tôi là Anna Wre. Cô đang ở trong nhà của tôi.”

Anna vội mang món canh thịt bò thái lát qua cho người phụ nữ. Nàng đặt một tay vòng quanh người bệnh nhân của mình, nhẹ nhàng giúp cô ấy ngồi lên. Người phụ nữ nuốt nước dùng còn ấm và nhai một cách khó nhọc. Sau khi cô ấy đã uống được nửa bát, đôi mắt cô lại bắt đầu nhắm lại. Anna hạ lưng của cô ấy xuống giường và thu lại chiếc bát và thìa.

Người phụ nữ bắt lấy nàng bằng một cái lắc tay khi nàng quay đi. “Chị của tôi,” cô thì thầm.

Anna nhíu lông mày. “Cô muốn tôi thông báo cho chị gái của cô ư?”

Người phụ nữ gật đầu.

“Đợi nhé,” Anna nói. “Để tôi lấy một mẩu giấy với cái bút để ghi lại địa chỉ của cô ấy.” Nàng vội vã bước tới chỗ cái tủ nhỏ của mình và kéo mở ngăn kéo ở dưới cùng. Bên dưới một chồng các thứ đồ vải lanh là một hộp đựng tài liệu đã ngả nâu vàng từng là của Peter. Anna lấy nó ra và ngồi lên cái ghế cạnh giường với tập tài liệu ở trên đùi mình. “Tôi nên đề địa chỉ lá thư gửi chị gái cô là ở đâu?”

Người phụ nữ thều thào ra tên chị gái cô và nơi cư trú ở London, trong khi Anna ghi lại địa chỉ đó bằng một cái bút chì trên một mẩu giấy nhỏ được lấy ra. Rồi người phụ nữ lại ngã đầu xuống chiếc gối và hoàn toàn kiệt sức.

Anna ngần ngừ chạm vào tay cô ấy. “Liệu cô có thể nói tên cô cho tôi được không?”

“Pearl,” cô gái thì thầm mà không hề mở mắt.

Anna mang hộp tài liệu rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa ở đằng sau nàng. Nàng chạy xuống dưới và đi vào phòng khách để viết một lá thư cho chị gái của Pearl, một Miss Coral Smythe nào đó.

Hộp tài liệu của Peter là một cái hộp hình chữ nhật phẳng. Người viết có thể đặt nó lên đùi mình và sử dụng nó như một cái bàn di động. Trên đầu là một cái nắp làm kiểu nửa chừng và có bản lề để mở ra một cái hộp nhỏ hơn đựng bút lông ngỗng, một lọ mực đi kèm theo bên cạnh nó, và những tờ giấy cùng những thứ đồ linh tinh khác được sử dụng cho mục đích viết thư. Anna chần chừ.

Hộp tài liệu là một món đồ tinh xảo, nhưng nàng đã không chạm vào nó kể từ cái chết của Peter. Khi Peter còn sống, nó thuộc quyền sở hữu riêng tư của anh ấy. Nàng cảm giác gần như là một kẻ phạm tội khi sử dụng nó, đặc biệt là khi chúng lại không quá thân thuộc với thời điểm cuối của cuộc đời anh. Nàng lắc đầu và mở cái hộp ra.

Anna cẩn thận viết nhưng nàng vẫn phải mất một vài bản nháp để hoàn thành được một lá thư. Cuối cùng, nàng có một bức điện thư mà nàng rất hài lòng, và nàng để nó sang một bên để ngày mai sẽ mang tới quán trọ cho khách đi xe ngựa của Little Battleford. Nàng đang đặt cái hộp bút lông ngỗng vào lại trong hộp tài liệu màu nâu vàng thì nhận ra có cái j đó đã bị mắc kẹt ở đằng sau. Hộp bút lông ngỗng không vừa được. Nàng lại mở hẳn cái nắp ra và dốc hết cả cái hộp nông đó ra. Rồi nàng sờ vào phía đằng sau bằng tay của mình. Có cái gì đó tròn và lành lạnh ở đó. Anna kéo mạnh và cái vật đó lỏng ra. Khi nàng rút tay về, một cái hộp trang trí nhỏ <cái mà dùng để lồng ảnh và đeo như mặt dây chuyền ý ah> bằng vàng nằm trong lòng bàn tay nàng. Cái nắp được chạm trổ đẹp đẽ bằng những vòng xoắn trang trí, và ở đằng sau là một cái ghim để một quý cô có thể đeo nó như một cái hoa cài áo.

Anna ấn vào cái rãnh mỏng bằng vàng trên mặt. Cái hộp trang trí bật tách ra.

Nó trống rỗng.

Anna lại đóng hai nửa lại với nhau. Nàng ngón tay cái một cách đầy trầm tư trên hình chạm khắc. Hộp trang trí này không phải của nàng. Thực ra là nàng chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây. Trong nàng có một sự thúc giục đột ngột muốn quăng nó ra khỏi phòng. Sao anh ấy dám? Dù là sau sự qua đời của mình, anh lại làm nàng đau khổ theo cách này cơ chứ? Nàng đã không chịu đựng đủ khi anh còn sống hay sao? Và giờ đây nàng tìm thấy món đồ nhỏ đáng ghét này nằm đợi ở đó trong suốt những năm sau khi anh chết.

Anna nhấc tay lên, chiếc hộp trang trí bị nắm chặt trong nắm tay của nàng. Những giọt nước mắt làm mờ tầm nhìn của nàng.

Và rồi nàng hít vào một hơi dài. Peter đã nằm yên nghỉ trong sáu năm qua. Nàng thì còn sống, và anh đã trở về với cát bụi từ lâu rồi. Nàng hít sâu một lần nữa và mở các ngón tay ra. Chiếc hộp trang trí lấp lánh trong lòng bàn tay nàng một cách vô tội.

Anna cẩn thận đặt nó vào trong túi của mình.

Ngày tiếp theo là Chủ nhật.

Nhà thờ Little Battleford là một tòa kiến trúc nhỏ bằng đá màu xám với tháp chuông nghiêng nghiêng. Được xây từ khoảng thời Trung cổ, nhà thờ trong những tháng mùa đông lạnh lẽo và có gió lùa khắp nơi. Anna đã dành ra nhiều ngày Chủ nhật để hy vọng bài giảng kinh sẽ kết thúc trước khi viên gạch nóng mà nàng mang đi từ nhà mất độ ấm và những ngón chân nàng hoàn toàn lạnh cóng.

Một sự im lặng bất ngờ khi những người phụ nữ nhà Wren bước vào nhà thờ. Một vài con mắt đảo láo liên đã xác nhận sự nghi ngờ của Anna rằng nàng đang là chủ đề của cuộc bàn tán, nhưng Anna cất lời chào những người hàng xóm của mình mà không thể hiện bất cứ dấu hiệu nào là nàng biết là trung tâm của sự chú ý. Rebecca vẫy tay từ một hàng ghế dài ở phía trước. Cô ngồi bên cạnh chồng mình, James, một người đàn ông béo có mái tóc vàng với một cái bụng khá mập. Mẹ Wren và Anna bước đến bên cạnh họ và ngồi lên băng ghế dài.

“Gần đây cậu chắc chắn là đang có một cuộc sống rất thú vị,” Rebecca thì thầm.

“Thực á?” Anna còn đang bận rộn với găng tay và quyển kinh của mình.

“Mmm-hmm,”Rebecca thì thầm. “Mình không biết là cậu lại đang cân nhắc đến cái nghề cũ nhất thế giới đâu đấy.”

Điều đó đã thu hút được sự chú ý của Anna. “Gì cơ?”

“Thực ra thì họ cũng chưa tố cáo cậu vì điều đó, nhưng cũng có một vài người sắp sửa làm rồi.” Rebecca mỉm cười với quý cô ở đằng sau họ, cái người mà đang ngả ra đằng trước.

Người phụ nữ lập tức thẳng người lại và khụt khịt mũi.

Bạn của nàng lại tiếp tục, “Những câu chuyện tào lao của thị trấn đã không đem lại nhiều sự vui thích đến vậy kể từ khi vợ của ông chủ cối xay sinh con mười tháng sau khi ông ta chết đấy.”

Cha xứ bước vào và đám đông im lặng khi buổi làm lễ bắt đầu. Có thể đoán được là bài giảng kinh đang đến đoạn những tội lỗi của Jezebel, mặc dù Cha Jones tội nghiệp không có vẻ gì là thích được truyền tải nó. Anna chỉ phải liếc vào cái lưng thẳng như que nhồi thuốc súng của Mrs. Jones đang ngồi ở hàng ghế trước là đoán được là ai đã quyết định chọn chủ đề này <Cha sợ vợ :>. Cuối cùng thì buổi lễ cũng đi đến cái kết thê lương, và họ đứng dậy để rời khỏi nhà thờ.

“Không biết tại sao mà họ lại bỏ lại hai lòng bàn tay và bàn chân của cô ta nhỉ,” James nói khi đám đông bắt đầu đứng lên.

Rebecca nhìn lên chồng mình với sự bực tức đầy trìu mến. “Anh đang ba hoa về cái gì đấy, anh yêu?”

“Jezebel ý,” James lẩm bẩm. “Những con chó đã không ăn lòng bàn tay và bàn chân của cô ta mà. Tại sao? Những con chó săn thường không tỉ mỉ đến thế đối với thức ăn của chúng đâu, đấy là theo kinh nghiệm của anh.”

Rebecca đảo tròn đôi mắt và vuốt ve tay chồng. “Đừng bận tâm về nó nữa, anh yêu. Có lẽ họ có những con chó khác ở thời đó.”

James có vẻ không hài lòng lắm với lời giải thích này, nhưng anh đáp lại bằng cách nhẹ nhàng đỡ lấy vợ mình đi tới cửa ra. Anna đã rất xúc động khi nhận ra rằng Mẹ Wren và Rebecca đều đi ở hai bên người mình còn James thì bảo vệ ở phía sau nàng.

Tuy vậy, nàng nhận ra rằng mình không cần đến một sự phòng thủ trung thành đến như thế. Vào lúc mà nàng nhận được một số những cái liếc mắt chỉ trích và một ánh nhìn phê phán trực tiếp thì hóa ra không phải tất cả các quý cô ở Little Battleford này đều không đồng tình. Thực tế là rất nhiều các quý cô trẻ tuổi hơn đã rất ghen tị với công việc mới của Anna là được làm thư kí của Ngài Swartingham đến nỗi mà dường như trong mắt họ thì nó đã đánh bật cả hành động bảo vệ rất có vấn đề của nàng đối với một cô gái điếm.

Anna sắp sửa rời khỏi sự chỉ trích phê phán của những người dân làng bên ngoài nhà thờ và đang bắt đầu thư giãn thì nàng lại nghe thấy một giọng nói quá ngọt ngào từ sau vai mình. “Mrs. Wren à, tôi rất muốn cô biết rằng tôi nghĩ cô dũng cảm biết nhường nào đấy.”

Felicity Clearwater lơ đễnh giữ lấy chiếc áo choàng nhỏ nhắn của mình bằng một tay, để nhằm khoe cái áo choàng hợp mốt của mình. Những bó hoa màu vàng cam và màu xanh dương rải khắp trên một nền vải màu vàng nhạt. Chiếc váy được sẻ ở phía trên để lộ ra làn váy trong thêu kim tuyến mày xanh dương, và toàn bộ những lớp vải được xếp nếp trên những cái khung rộng.

Trong một khắc, Anna đã buồn bã nghĩ về việc sẽ thật là tuyệt biết bao khi được mặc một chiếc váy đẹp như váy của Felicity; rồi Mẹ Wren ngẩng cao đầu ở phía sau nàng. “Anna đã không có một suy nghĩ nào về mình khi con bé mang người phụ nữ khốn khổ đó về nhà cả.”

Đôi mắt của Felicity mở lớn. “Oh, thật à. Tại sao, để chịu đựng sự không hài lòng của cả làng, chứ chưa nói gì đến sự quở trách ngấm ngầm từ bài giảng kinh mà cô ấy vừa nhận được, Anna chắc chắn đã không có một suy nghĩ nào hết nhỉ.”

“Tôi không nghĩ là tôi nên quá coi trọng những bài học về Jezebel,” Anna nhẹ nhàng nói. “Trên tất cả thì chúng cũng có thể áp dụng với những người phụ nữ khác ở cái làng này mà.”

Vì lí do nào đó lời phản biện bình thường đó lại làm cho người phụ nữ kia cứng cả người. “Tôi sẽ không biết gì về chuyện đó cả.” Những ngón tay của Felicity mò mẫm vuốt dọc theo mái tóc của cô ta như những con nhện. “Không giống cô, chẳng ai có thể chê bai tôi vì những mối quan hệ bạn bè mà tôi có cả.” Mỉm cười cứng ngắc, Felicity nhanh chóng rời đi trước khi Anna có thể nghĩ đến một câu đốp lại thích hợp.

“Đồ con mèo.” Đôi mắt của Rebecca híp lại khá là giống với một ả mèo.

Về đến ngôi nhà tranh, Anna dành phần còn lại của ngày để vá những cái bít tất dài, một tài năng mà vì phải thường xuyên cần đến nên nàng đã trở thành chuyên gia mất rồi. Sau khi dùng bữa ăn tối, nàng rón rén đi lên phòng của Pearl và thấy người phụ nữ đã khá hơn nhiều. Anna giúp cô ấy ngồi lên và ăn một chút cháo yến mạch nấu loãng và sữa. Pearl là một người phụ nữ khá xinh đẹp, dù cho đang có vẻ ngoài mệt mỏi và kiệt sức.

Pearl bồn chồn xoắn một lọn tóc màu nhạt của mình trong vài phút trước khi bật thốt ra, “Vậy tại sao cô lại tiếp nhận tôi?”

Anna ngạc nhiên. “Cô đang nằm ở bên lề đường. Tôi không thể bỏ mặc cô ở đó được.”

“Cô biết tôi là loại con gái gì mà, phải không?”

“À-”

“Tôi là loại đàn bà lẳng lơ.” Pearl nói từ cuối cùng với một đường cong khiêu khích ở khóe miệng mình.

“Chúng tôi cũng nghĩ cô có thể như thế,” Anna đáp lại.

“À, giờ thì cô biết rồi đấy.”

“Nhưng tôi không thấy nó làm nên khác biệt gì cả.”

Pearl trông thật sững sờ. Anna chớp lấy cơ hội để đút thêm vài thìa cháo vào cái miệng đang há ra của cô ấy.

“Lúc này đây. Cô không phải là một trong những loại tôn sùng tín ngưỡng đó, phải không?” Đôi mắt của Pearl híp lại trong sự nghi ngờ.

Anna dừng cái thìa lại ở giữa không trung. “Gì cơ?”

Pearl lo lắng xoắn lấy tấm chăn đang phủ trên đầu gối mình. “Một trong những quý cô tôn sùng tín ngưỡng đó sẽ vồ lấy những cô gái như tôi để chấn chỉnh họ. Tôi được nghe kể là họ chả được các uqys cô ấy cho ăn gì ngoài bánh mì và nước và họ bị buộc phải làm các công việc may vá cho đến khi những ngón tay của họ tứa máu và họ phải biết đường ăn năn hối hận.”

Anna nhìn vào chỗ cháo yến mạch nấu sữa ở trong bát. “Đây không phải chỉ là bánh mì và nước, đúng không?”

Pearl đỏ mặt. “Không, thưa cô, tôi cho là không phải.”

“Chúng tôi sẽ cho cô ăn thêm những đồ ăn bổ dưỡng nữa khi cô cảm thấy muốn ăn chúng, tôi đảm bảo với cô.”

Pearl vẫn có vẻ hoài nghi, nên Anna thêm vào, “Cô có thể rời đi bất cứ khi nào cô muốn. Tôi đã gửi một lá thư cho chị gái của cô rồi.

Có lẽ cô ấy sẽ đến ngay thôi.”

“Đúng vậy.” Pearl dường như thoải mái hơn. “Tôi nhớ là đã cho cô địa chỉ của chị ấy rồi.”

Anna đứng lên. “Cố đừng lo lắng quá; cứ ngủ đi.”

“Vâng.” Lông mày của Pearl vẫn nhíu lại.

Anna thở dài. “Chúc ngủ ngon.”

“Chúc cô ngủ ngon.”

Anna mang lại cái đựng cháo và cái thìa đi xuóng cầu thang và rửa sạch chúng. Cho đến khi nàng lui về chỗ tấm đệm nhỏ được dọn ra trong phòng của mẹ chồng nàng thì đã là khá muộn rồi.

Nàng đi vào giấc ngủ không mộng mị và không tỉnh lại cho đến khi Mẹ Wren nhẹ nhàng lay vai nàng. “Anna. Con nên dậy đi, con yêu, nếu con định đến Ravenhill đúng giờ.”

Chỉ khi đó thì Anna mới chợt tự hỏi là ngài bá tước sẽ nghĩ gì về bệnh nhân của nàng.

Buổi sáng ngày thứ hai, Anna bước vào thư viện Abbey một cách thận trọng. Nàng đã đi cả con đường dài từ ngôi nhà tranh của mình với sự kinh hãi phải đối mặt với Ngài Swartingham, với hy vọng lớn lao rằng anh sẽ hiểu chuyện hơn ông bác sĩ. Tuy vậy thì ngài bá tước dường như vẫn như bình thường- làm lộn xộn và càu nhàu với mái tóc của mình cùng chiếc khăn quàng cổ bị lệch. Anh chào nàng bằng cách làu bàu rằng anh đã tìm ra một lỗi ở một trong những trang mà nàng đã chép ngày hôm trước. Anna thở ra một hơi vui vẻ thư giãn và yên vị để làm việc.

Tuy nhiên, sau bữa ăn trưa thì may mắn của nàng đã bốc hơi hết.

Ngài Swartingham có một chuyến đi ngắn vào thị trấn để bàn bạc với cha sứ về việc giúp đỡ tài trợ cho một sự tu sửa ở phần hõm trên mái vòm của nhà thờ. Sự trở về của anh được thông báo bằng tiếng đập rầm của cánh cửa trước vào tường.

“MRS. WREN!”

Anna nhăn mày với tiếng thét lớn và tiếng đóng sầm cánh cửa theo sau đó. Con chó bên cạnh lò sưởi nâng đầu dậy.

“Thật đáng nguyền rủa! Người phụ nữ ấy đâu?”

Anna đảo tròn đôi mắt. Nàng đang ở trong thư viện, nơi mà nàng luôn luôn có thể được tìm thấy kia mà. Thế anh ta nghĩ là nàng có thể ở đâu cơ chứ?

Đôi chân mang giày ống nặng nề dậm ầm ĩ qua đại sảnh; rồi cái dáng cao lớn của ngài bá tước che khuất lối vào. “Cái người tị nạn không phù hợp ở nhà cô là gì thế, Mrs. Wren? Ông bác sĩ đã rất cố gắng để truyền tải cho tôi về sự điên rồ của cô.” Anh sải những bước dài đến chỗ chiếc bàn bằng gỗ hoa hồng và chống hai tay lên trước mặt cô.

Anna nâng cằm lên và cố gắng coi thường áp lực của anh, nhưng không thành công chút nào bởi vì anh đang tận dụng chiều cao đầy uy quyền như một pháo đài của anh trước nàng như vậy. “Tôi gặp một người không may cần được giúp đỡ, thưa ngài, và, theo lẽ tự nhiên thôi, mang cô ấy về nhà mình để tôi có thể chăm sóc cho đến khi cô ấy khỏe lại.”

Anh quắc mắt. “Một ả gái điếm không may, ý cô là thế hả. Cô không thấy phiền à?”

Anh còn tức giận hơn nhiều so với dự đoán của nàng. “Tên cô ấy là Pearl.”

“Oh, tốt.” Anh đẩy mình ra khỏi cái bàn của nàng một cách mạnh mẽ. “Cô có mối quan hệ thân thiết với cái loại đó.”

“Tôi chỉ muốn chỉ ra rằng cô ấy là một phụ nữ,  không phải là một loại.”

“Ngữ nghĩa.” Ngài bá tước phẩy một bàn tay đầy thô bạo. “Cô không có tí quan tâm nào đến danh tiếng của mình à?”

“Danh tiếng của tôi khó có thể là mục tiêu.”

“Khó là mục tiêu? Khó là mục tiêu à?” Anh thô bạo quay ngoắt lại và bắt đầu đi đi lại lại trên tấm thảm phía trước bàn của nàng.

Con chó lại cụp tai lại và hạ đầu xuống, theo dõi những chuyển động của ông chủ mình bằng đôi mắt của nó.

“Tôi ước là ngài sẽ không nhắc đi nhắc lại những lời của tôi nữa,” Anna lẩm bẩm. Nàng cảm thấy một vệt đỏ bừng lan nhanh trên má mình, và nàng ước nàng có thể kiểm soát được nó. Nàng không muốn trông yếu đuối trước mặt anh.

Ngài bá tước, đang ở đầu xa hơn của đoạn đường ngắn mà ngài bước qua lại, dường như lại chẳng hề nghe thấy lời đáp lại của nàng gì cả. “Danh tiếng của cô là mục tiêu duy nhất.

Cô vẫn được coi là một người phụ nữ đáng được tôn trọng. Một điều lầm lỗi như thế có thể bôi cô đen hơn cả một quạ.”

Thật là! Anna vươn thẳng người lên từ chiếc bàn của mình. “Ngài đang nghi ngờ về danh tiếng của tôi ư, Ngài Swartingham?”

Anh dừng lại ngay lập tức và quay khuôn mặt tức giận về phía nàng. “Đừng có làm một người ngu ngốc nữa. Dĩ nhiên là tôi không nghi ngờ danh tiếng của cô.”

“Không ư?”

“Ha! Tôi-”

Nhưng Anna đã bước qua trước mặt ngài. “Nếu tôi là một người phụ nữ đáng được tôn trọng, thì chắc chắn là ngài có thể tin vào sự phán đoán đúng đắn của tôi chứ.” Nàng có thể cảm thấy cơn giận của mình đang tăng lên, một áp lực mạnh mẽ bên trong đầu nàng đe dọa muốn thoát ra. “Là một quý cô đáng tôn trọng, tôi cho rằng nhiệm vụ của mình là phải giúp đỡ những người kém may mắn hơn tôi.”

“Đừng có sử dụng sự ngụy biện với tôi.” Anh chỉ một ngón tay vào nàng từ bên kia căn phòng. “Địa vị của cô ở trong làng sẽ bị hủy hoại nếu cô tiếp tục việc đó.”

“Tôi có lẽ sẽ gặp phải một số sự chỉ trích”- nàng vòng hai cánh tay quanh người mình-“ nhưng tôi khó mà nghĩ được là tôi sẽ bị hủy hoại vì một hành động tuân theo sự nhân đạo của Chúa.”

Ngài bá tước bật ra một âm thanh không thanh lịch. “Những người theo đạo Thiên Chúa ở trong làng sẽ là người đầu tiên muốn đeo gông vào cổ cô.”

“Tôi-”

“Cô cực kì dễ bị tổn thương. Một góa phụ trẻ trung, hấp dẫn-”

“Làm việc cho một người đàn ông độc thân,” Anna ngọt ngào chỉ ra. “Rõ ràng là đức hạnh của tôi đang trong một mối nguy nan khẩn cấp.”

“Tôi không nói thế.”

“Không, nhưng những người khác thì có.”

“Đó chính xác là những gì tôi muốn nói,” anh hét lên, rõ ràng có ấn tượng rằng nếu anh thét lên đủ to thì sẽ giúp truyền đạt ý kiến của anh một cách hiệu quả. “Cô không thể qua lại với người phụ nữ đó được!”

Như vậy hiển nhiên là quá nhiều. Đôi mắt của Anna híp lại. “Tôi không thể qua lại với cô ấy à?”

Anh khoanh tay trên ngực mình. “Chính xác-”

“Tôi không thể qua lại với cô ấy à?” nàng lặp lại lời anh, lần này cao giọng hơn.

Ngài Swartingham trông ái ngại với tông giọng của nàng. Cũng như anh nên thấy thế.

“Thế còn tất cả những người đàn ông đã làm cô ấy trở thành giống như cô ấy bây giờ bằng cách qua lại với cô ấy thì sao?” nàng hỏi. “Không ai lo lắng về danh tiếng của những người đàn ông làm khách làng chơi của các cô gái điếm nhỉ.”

“Tôi không thể tin là cô lại sẽ nói ra những thứ như thế,” anh nói lắp bắp trong sự cáu tiết.

Áp lực trong đầu của Anna đã rời đi, bị thay thế bằng một con sóng của sự tự do kì lạ đầy thú vị đang tràn tới. “À, tôi sẽ nói những thứ như thế đấy. Và tôi biết những người đàn ông còn hơn là chỉ có nói về chúng. Tại sao, một người đàn ông có thể đến thăm một cô gái điếm thường xuyên-thậm chí là mỗi ngày trong tuần- và lại vẫn đáng được tôn trọng một cách hoàn hảo nhỉ. Trong khi đó một cô gái nghèo vướng vào một việc làm hoàn toàn tương tự như anh ta thì lại bị cho là thứ đồ bẩn thỉu nhỉ.”

Ngài bá tước dường như đã đánh mất khả năng phát biểu. Anh tạo ra một loạt những tiếng khụt khịt mũi.

Anna không thể dừng dòng sông từ ngữ đang chảy ra từ miệng mình. “Và tôi nghi ngờ là không phải chỉ những kẻ ở những tầng lớp thấp hơn mới làm khách quen của những người phụ nữ như thế. Tôi tin là những người đàn ông, và thực tế là cả những quý ông có địa vị cũng thường đến trú ngụ ở những nơi có tiếng xấu đó.” Đôi môi của Anna run lên một cách không thể kiểm soát được. “Thực là đạo đức giả khi một người đàn ông sử dụng một cô gái điếm nhưng lại không giúp cô gái đó khi cô ấy cần đến.” Nàng dừng lại và mau lẹ chớp mắt. Nàng sẽ không khóc.

Những tiếng khịt mũi kết hợp thành một tiếng gầm rống. “Lạy Chúa tôi, đàn bà!”

“Tôi nghĩ tôi nên về nhà ngay bây giờ,” Anna xoay xở để nói được chỉ ngay trước khi nàng chạy ra khỏi phòng.

Oh, Chúa ơi, nàng đã làm gì thế này? Nàng đã mất bình tĩnh với một người đàn ông và cãi nhau với ông chủ của mình. Và theo tiến trình đó thì không nghi ngờ gì là nàng đã phá hoại bất kì cơ hội nào để có thể tiếp tục công việc làm thư kí cho ngài bá tước của mình mất rồi.

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

%(count) bình luận (+add yours?)

  1. hoasua1111
    Th10 23, 2013 @ 18:45:16

    Tks ban nhieu nhieu

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: