Chapter 6 (part 1) – The Raven Prince

Mọi người trong lâu đài nhảy múa và hò hét trong niềm vui sướng. Kẻ thù của họ đã bị đánh bại, và họ không còn phải sợ gì nữa cả. Nhưng vào giữa buổi lễ chúc mừng của họ, con quạ bay về và đậu trước mặt của ngài công tước. “Tôi đã làm những gì mà tôi nói và tiêu diệt tên hoàng tử. Giờ thì hãy trao cho tôi phần thưởng của tôi đi.”

Nhưng cô con gái nào sẽ là vợ của nó đây? Cô chị cả khóc rằng cô ta sẽ không lãng phí nhan sắc của mình cho một con chim dơ dáy. Cô chị hai thì nói: bây giờ đội quân của tên hoàng tử xấu xa kia cũng đã bị đánh bại rồi, việc gì mà phải hoàn thành vụ giao dịch nữa chứ? Chỉ có cô con gái út, Aurea, đồng ý bảo vệc cho danh dự của cha mình. Cái đêm khác thường đó, trong một nghi lễ kì lạ nhất mà bất cứ ai từng được chứng kiến, Aurea đã kết hôn với con quạ. Và ngay khi cô được tuyên bố là vợ của nó, con quạ đã bảo cô leo lên lưng nó và nó bay đi mang theo cô dâu của mình bám trên lưng…

– từ Hoàng tử Quạ

Edward nhìn đăm đăm vào sau lưng Anna với sự giận dữ đầy bối rối. Chuyện gì vừa mới xảy ra đây? Khi nào thì anh đã mất kiểm soát trong cuộc trò chuyện vậy hả?

Anh quay lại và chộp lấy hai cái tượng nhỏ bằng sứ và một hộp đựng thuốc lá từ trên mặt lò sưởi và ném chúng vào tường trong một chuỗi các hành động mau lẹ. Mỗi cái đều vỡ tan trong cú va chạm, nhưng nó không giúp ích được gì. Điều gì khiến người phụ nữ đó hành động như vậy cơ chứ?

Anh chỉ nêu ra- và hoàn toàn chắc chắn là đã chỉ làm có thế- rằng đối với cô, việc cho một người như thế ở lại trong nhà mình là không hợp phép tắc đến nhường nào, và làm thế nào đó mà chuyện đó lại thất bại một cách bất ngờ.

Cái quỷ gì đã diễn ra vậy?

Anh sải bước dài đi vào đại sảnh nơi một người hầu nam có vẻ rất hoang mang đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa trước.

“Đừng có chỉ đứng đó nữa, cậu kia.” Người hầu nam giật bắn cả mình và quay người lại khi nghe giọng cáu kỉnh của Edward. “Đi nói với bác đánh xe John đánh xe theo sau Mrs. Wren. Người phụ nữ ngốc nghếch đó có lẽ sẽ đi bộ cả quãng đường trở về làng chỉ để chọc tức tôi mất.”

“Vâng thưa ngài.” Anh hầu nam cúi chào và chạy vội đi.

Edward thọc hai tay vào mái tóc mình và giật mạnh đủ để khiến anh phải cảm thấy tóc mình tuột ra khỏi bím tóc tết ở đằng sau. Phụ nữ! Bên cạnh anh, con chó rên khẽ.

Hopple nhìn ngó quanh góc tường như một con chuột thò ra khỏi cái tổ của nó để xem cơn bão đã đi xa chưa. Ông thanh thanh cổ họng của mình. “Những người phụ nữ thỉnh thoảng lại rất vô lý, hay không phải vậy chăng, thưa ngài?”

“Oh, im đi, Hopple.” Edward dậm chân bước đi khỏi đại sảnh.

Những con chim chỉ vừa mới bắt đầu điệu nhạc chói tai vui vẻ của chúng vào sáng hôm sau thì có tiếng gõ vào cánh cửa trước của ngôi nhà tranh. Lúc đầu Anna nghĩ tiếng ồn là một phần trong giấc mơ không rõ ràng, nhưng rồi đôi mắt nàng lờ đờ mở ra và giấc mơ tan biến.

Tiếng đập cửa, thật không may, là lại không biến đi như thế.

Anna bò ra khỏi cái giường của mình và tìm kiếm chiếc áo choàng rộng màu xanh dương của mình. Bọc nó quanh mình, nàng loạng choạng đi xuống những bậc cầu thang lạnh buốt bằng bàn chân trần, há rộng miệng ngáp ngủ đến mức quai hàm của nàng cũng phải kêu thành tiếng chèo chẹo. Cho đến lúc đó thì người gọi cửa đã ném mình vào một cơn giận muốn phát điên lên rồi. Dù đó có là ai đi nữa thì hẳn là người này có rất ít kiên nhẫn. Thực tế là về điểm này thì người duy nhất mà nàng biết có tâm tính dễ nổi nóng thế này là… “Ngài Swartingham!”

Anh đã đặt một cánh tay mạnh mẽ chống lên thanh ngang ở phía trên đầu nàng, một tay kia thì nâng lên chuẩn bị cho một cái gõ khác vào cánh cửa. Một cách hấp tấp, anh hạ bàn tay đã nắm lại xuống. Con chó đứng lên cạnh anh và ve vẩy cái đuôi của nó.

“Mrs. Wren.” Anh trừng mắt nhìn nàng. “Cô vẫn chưa thay trang phục à?”

Anna nhìn xuống chiếc áo khoác ngoài có những nếp nhăn và những ngón chân trần của mình. “Rõ ràng là chưa, thưa ngài.”

Con chó đi tới phía trước chân của bá tước và dụi mõm nó vào bàn tay nàng.

“Tại sao lại không?” anh hỏi.

“Bởi vì còn quá sớm để làm việc đó à?” Con chó dựa vào Anna khi nàng vuốt ve nó.

Ngài Swartingham quắc mắt giận dữ với con chó săn lơ đễnh. “Mày là đồ ngờ nghệch,” anh nói.

“Tôi xin lỗi!”

Ngài bá tước quay cái quắc mắt của anh về phía nàng. “Không phải là cô, con chó cơ.”

“Ai thế hả, Anna?” Mẹ Wren đứng trên những bậc thang, nhìn xuống với vẻ lo lắng. Fanny thì chết đứng ở phòng khách.

“Đó là Ngài bá tước Swartingham, Mẹ ạ,” Anna nói cứ như thể chuyện những nhà quý tộc ghé thăm nhà vào trước bữa ăn sáng là hoàn toàn bình thường vậy. Nàng quay lại với anh và nói trịnh trọng hơn, “Tôi xin giới thiệu mẹ chồng tôi, Mrs. Wren. Mẹ, đây là ông chủ của con, Edward de Raaf, Ngài bá tước Swartingham.”

Mẹ Wren, trong chiếc áo choàng màu hồng bóng, thực hiện một cái nhún gối chào đầy nguy hiểm ngay trên những bậc thang. “Rất vinh hạnh được gặp ngài.”

“Hân hạnh cho tôi, ma’am,” người đàn ông ở cửa lẩm bẩm.

“Ngài ấy đã ăn sáng rồi chứ?” Mẹ Wren hỏi Anna.

“Con không biết ạ.” Anna quay lại phía Ngài Swartingham, người đang có hai gò má bị rỗ đỏ ửng lên. “Ngài đã ăn sáng chưa ạ?”

“Tôi…” Anh dường như ở trong một tình trạng đánh rơi hết cả từ ngữ hoàn toàn trái với thường lệ. Anh nhíu mày sâu hơn.

“Mời ngài ấy vào đi, Anna, nào,” Mẹ Wren mau mắn nói.

“Ngài có vui lòng tham dự bữa sáng với chúng tôi không, thưa ngài?” Anna ngọt ngào hỏi.

Ngài bá tước gật đầu. Vẫn đang nhíu mày, anh cúi đầu để tránh thanh xà ngang và bước hẳn vào bên trong ngôi nhà tranh.

Mrs. Wren đáng kính bước nhanh xuống dưới cầu thang, những rải ruy băng màu hồng của hoa vân anh <màu hồng pha tím> khẽ đung đưa theo. “Tôi rất mừng khi được gặp ngài, thưa ngài. Fanny đâu, nhanh đi đun nước đi.”

Fanny kêu lên và lao vội vào trong nhà bếp. Mẹ Wren dẫn vị khách của họ đi vào căn phòng khách nhỏ xíu, và Anna nhận ra kích cỡ của nó dường như còn thu nhỏ lại hơn nữa khi anh bước vào trong đó. Anh thận trọng ngồi xuống chiếc ghế bành duy nhất trong khi những người phụ nữ thì ngồi vào chiếc ghế sô-pha. Con chó vui vẻ dạo một vòng quanh phòng, dí cái mũi nó vào những góc nhà cho đến khi ngài bá tước phải lầm bầm bảo nó ngồi xuống.

Mẹ Wren mỉm cười tươi tắn. “Anna chắc chắn là đã mắc lỗi khi con bé nói là ngài đã sa thải nó.”

“Gì cơ?” Anh ghì lấy hai tay ghế của mình.

“Con bé đã nghĩ là ngài sẽ không còn cần phải có một thư kí nữa.”

“Mẹ à,” Anna thì thầm.

“Đó là những gì con nói mà, con yêu.”

Đôi mắt của ngài bá tước chú ý vào Anna. “Cô ấy đã nhầm rồi. Cô ấy vẫn là thư kí của tôi.”

“Oh, thật tuyệt làm sao!” Mẹ Wren tươi cười rạng rỡ. “Con bé đã rất buồn vào tối qua vì nó nghĩ nó không còn được thuê nữa.”

“Mẹ-”

Người phụ nữ đứng tuổi nghiêng người về phía trước một cách bí hiểm như thể Anna đã biến mất khỏi căn phòng luôn rồi. “Tại sao chứ, đôi mắt của con bé đỏ hết lên khi nó bước ra từ cỗ xe ngựa. Tôi nghĩ con bé có lẽ đã khóc hết nước mắt.”

“Mẹ!”

Mrs. Wren chiếu một cái nhìn chăm chú đầy vô tội lên cô con dâu của mình. “À, hai mắt con đã như thế đấy, con yêu ạ.”

“Thực vậy ư?” ngài bá tước lẩm bẩm <dĩ nhiên là ko =)))>. Đôi mắt màu gỗ mun của anh lóe lên tia sáng.

May mắn là Fanny đã cứu nàng khỏi phải đáp lại bằng cách bước vào với một khay đồ ăn sáng. Anna, trong sự nhẹ nhõm, nhận ra rằng cô gái đã có đủ khả năng để làm thành công món trứng lòng đào và nướng một ít bánh mì để ăn kèm cháo yến mạch. Cô gái thậm chí còn kiếm được một chút thịt hun khói nữa. Anna gửi một cái gật đầu đồng tình với cô hầu gái nhỏ, người đã quay lại nhe răng cười toe toét đầy xấc xược.

Sau khi ngài bá tước đã chia sẻ một phần thực sự đáng nể của số trứng trần lòng đào- thật may làm sao là Fanny lại đã đi chợ chỉ mới ngày hôm qua- anh đứng lên và cảm ơn Mẹ Wren cho bữa sáng. Mẹ Wren mỉm cười vui vẻ với anh, và Anna tự hỏi sẽ mất bao lâu trước khi cả làng nghe được tin là họ đã chiêu đãi Ngài bá tước Swartingham khi còn đang mặc áo choàng ngủ.

“Cô có thể thay đồ cưỡi ngựa được không, Mrs. Wren?” ngài bá tước hỏi Anna. “Con ngựa thiến của tôi và Daisy đều đang đợi bên ngoài.”

“Dĩ nhiên rồi, thưa ngài.” Anna tự bào chữa và đi vào phòng mình để thay đồ.

Vài phút sau, nàng đi xuống cầu thang trở lại và thấy ngài bá tước đang đợi mình ở mảnh vườn đằng trước.

Anh đang ngắm nghía khoảng đất ẩm chạy dài tới một bên cửa nhà nàng nơi mà những bông hoa nho lan dạ hương màu xanh dương và những bông hoa thủy tiên vàng đang nở rực rỡ. Anh nhìn lên khi nàng bước ra khỏi ngôi nhà, và trong một lúc, có một sự biểu cảm trong đôi mắt anh đã khiến nàng phải ngừng thở. Nàng liếc xuống để đeo đôi găng tay của mình vào và cảm nhận hai gò má mình nóng lên.

Ảnh

Hoa nho lan dạ hương

“Về thời gian,” anh nói. “Chúng ta bị muộn hơn so với kế hoạch của tôi.”

Anna tảng lờ đi sự cộc lốc của anh và đứng bên cạnh con ngựa cái, đợi sự giúp đỡ của anh để lên ngựa. Bá tước tiến lên và vòng hai bàn tay rộng của anh quanh eo nàng trước khi đẩy nàng lên yên ngựa. Anh đứng bên dưới nàng một lúc, trong khi ngọn gió thổi tách một lọn tóc sẫm màu của anh ra, và anh tìm kiếm trên gương mặt nàng. Nàng quay lại nhìn chăm chú, mọi ý nghĩ đều bay biến khỏi đầu nàng. Rồi anh quay lại chỗ con ngựa của mình và trèo lên.

Ngày sáng lên. Anna nhớ là mình đã không nghe thấy tiếng mưa suốt đêm qua, nhưng bằng chứng về nó thì nằm ở mọi nơi. Những vũng nước mưa có trên con đường nhỏ, và những hàng cây, hàng rào mà chúng đã chảy qua vẫn còn đang nhỏ giọt. Ngài bá tước cho con ngựa đi dạo ra khỏi làng và tiến vào vùng nông thôn.

“Chúng ta đang đi đâu ạ?” nàng hỏi.

“Những con cừu của Mr. Durbin đã bắt đầu đẻ, và tôi muốn xem những con cừu cái sẽ làm như thế nào.” Anh đằng hắng cổ họng. “Tôi cho rằng tôi đáng lẽ nên nói với cô về chuyến đi ra ngoài vào hôm nay sớm hơn.”

Anna giữ đôi mắt mình nhìn thẳng và tạo ra một âm thanh lấp lửng.

Anh ho khẽ. “Tôi đáng lẽ nên làm thế, nếu cô không bỏ đi quá vội vã vào chiều qua.”

Nàng nhướn một bên lông mày nhưng không đáp trả.

Một khoảng thời gian yên lặng kéo dài chỉ bị phá vỡ bởi tiếng kêu ăng ẳng đầy tức tối của con chó khi nó xua một con thỏ từ hàng giậu ở ven đường.

Rồi ngài bá tước tiếp tục cố gắng. “Tôi đã nghe vài người nói là tâm trạng của tôi khá là…” Anh dừng lại, rõ ràng là đang tìm kiếm một từ ngữ.

Anna giúp anh. “Dã man à?”

Anh liếc xéo nàng.

“Dữ tợn?”

Anh cau mày và mở miệng.

Nàng nhanh miệng hơn. “Hoang dã?”

Anh cắt ngang lời nàng trước khi nàng có thể thêm vào danh sách của mình. “Phải, ừm, chúng ta hãy nói một cách đơn giản là nó đe dọa một số người.” Anh ngần ngừ. “Tôi sẽ không muốn dọa dẫm gì cô, Mrs. Wren.”

“Anh không làm thế.”

Anh nhanh chóng nhìn sang nàng. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng nét mặt của anh tươi tỉnh lên hẳn. Trong một lúc khác, anh lại thúc vào mình ngựa để nó chạy nước kiệu vượt qua con đường nhỏ đầy bùn đất, làm bắn lên những hòn đất to. Con chó chạy đuổi theo bên cạnh với cái lưỡi của nó thè ra từ một bên mõm.

Anna mỉm cười không vì lý do gì cả và nghiêng khuôn mặt mình để đón ngọn gió nhẹ của buổi sớm mai.

Advertisements

8 phản hồi (+add yours?)

  1. M_Anh
    Th12 01, 2013 @ 14:34:27

    Thanks bạn nhiều nhiều nhé !!!

    Phản hồi

  2. Thu Hà
    Th12 04, 2013 @ 20:41:48

    Cám ơn bạn đã cho mình tiếp tục theo dõi câu truyện .

    Phản hồi

    • kutecat
      Th2 07, 2016 @ 01:27:43

      Mời bạn vào theo dõi tiếp truyện nhé :)). Mình cũng không biết lần này có thể dịch thêm được bao nhiêu trước khi lại bỏ bê nó nữa 😦

      Phản hồi

  3. Phương Quỳnh
    Th3 16, 2014 @ 23:12:40

    truyện rất hay! giọng văn của bạn cũng rất tuyệt. mình thực sự rất thích! tiếp tục update nhé bạn! tks bạn nhiều! 😀

    Phản hồi

    • kutecat
      Th2 07, 2016 @ 01:26:36

      Mình mới tranh thủ dịch được thêm 1 phần nữa. Nếu bạn vẫn còn yêu thích truyenj và giọng văn của mình thì mời bạn vào thưởng thức với mình nhé :D.

      Phản hồi

  4. loaken
    Th3 26, 2014 @ 21:54:10

    Lâu rồi mới được đọc phần dịch tiếp theo của bạn. Cám ơn bạn nhiều!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: